Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

Bản tin ngày 7 tháng 1 năm 2017



Ta còn sống đây !

Friday, 8 January 2016
(là chủ đề đêm Tết Tổng Hội Sinh Viên Paris 1976, để Trần Văn Bá khẳng định với CSVN là chúng tôi vẫn còn đây, sau biến cố tháng tư đen)


Về những sự kiện liên quan đến « Phong trào Tinh thần Trần Văn Bá » và « Uỷ ban Giải thưởng Trần Văn Bá 2016 », chúng tôi xin được chia sẻ đến tất cả những ai vẫn quan tâm và hoài niệm tinh thần Trần Văn Bá cảm nghĩ của những người bạn đã từng sống theo anh Bá hay thuộc thế hệ sau, nhưng còn một chút nhân cách, trung thành với lý tưởng và hành động dấn thân vô vị lợi của anh Bá.
Anh Bá bị Việt cộng xử bắn vào tháng giêng năm 1985. 

Tưởng niệm Trần Văn Bá và chiến hữu của anh 


Theo người anh ruột, kỹ sư Trần Văn Tòng, cho biết Anh Trần Văn Bá học về chánh trị-kinh doanh tại Đại Học Nanterre, nơi nổi tiếng cực tả ; nhờ đó Anh biết rõ đường lối của họ và tự vạch cho mình conđường đi ngược lại chủ thuyết của Mác-Lê. Anh cũng đã từng là phụ tá giảng viên của Đại Học nầy.

ANH HÙNG TRẦN VĂN BÁ - (1945 - 1985 )

Anh Trần Văn Bá sinh ngày 14 tháng 5 năm 1945 tại Sa Đéc. Là người con út trong số 3 người con của Cố Dân Biểu Trần Văn Văn, một khuôn mặt lỗi lạc Miền Nam trong suốt 2 nền Cộng Hòa. Ông Văn đã từng tham gia chính phủ Trần Trọng Kim năm 1945 và đã từng giữ chức tổng trưởng Kinh Tế và Kế Hoạch trong chính phủ độc lập đầu tiên của Việt Nam năm 1949. Ông Trần Văn Văn đã bị CS ám sát ngày 7 tháng 12 năm 1966 tại Sàigòn.
Sau đám tang của cha, anh Bá sang Pháp du học vào tháng Giêng năm 1967. Anh tốt nghiệp Cao học kinh tế, nghiêng về Chính trị Kinh doanh năm 1971 và làm trợ giảng tại Đại học Nantes (Nanterre), và từng là chủ tịch của Tổng hội Sinh viên Việt Nam tại Paris từ năm 1973 đến 1980.

Anh hùng Trần Văn Bá
Lâm Lễ Trinh.

Bá không bô trai, hom hem gầy yếu, độc thân, ít nói. Sau cái vó “con cóc chết”, Bá cởi mở, chân tình, lạc quan, luôn luôn xung phong lãnh việc khó, giúp mọi người, bởi thế, thu hút cảm tình mọi giới. Vì mang một vết son lớn trên trán, Bá được bạn bè tặng cho biệt danh Bá Đầu Đỏ. Ăn bận xuềnh xòang, không thích cua gái, sống khắc khổ trong một căn gác nghèo tại Bourg-la-Reine, Bá thường la cà nơi tiệm cà-phê Châlet du Parc, tại Parc Montsouris để tán gẩu với bạn học cũ tại Lycée Yersin Đà Lạt. Bá mê Adam Smith, thích xem phim xưa loại Le Pont de la Rivière Kwai, La Grande Illusion, Pour qui sonne le glas…

Kinh Tế Hình Tròn: Ai Sẽ Tài Trợ Đà Tăng Trưởng Của Donald Trump, Mà Tài Trợ Bằng Cái Gì?


Chuyện rắc rối phức tạp ấy có nghĩa là các chính trị gia và cái loa kinh tế của họ gây tranh luận thừa về quan hệ trực tiếp giữa bội chi ngân sách hay chánh sách công chi thu và tăng trưởng kinh tế. Yếu tố kích thích lại nằm trong tay Ngân Hàng Trung Ương với chánh sách tín dụng và biện pháp tăng “tiền ảo.” Tổng Thống Donald Trump có thể đem lại kỳ vọng cho thị trường cổ phiếu nhưng đà tăng trưởng kinh tế, giả dụ như qua kế hoạch xây dựng hạ tầng sau này, lại nằm trong tay một định chế độc lập là Ngân Hàng Trung Ương. Ông chỉ có thể quyết định gián tiếp khi bổ nhiệm những người lèo lái cỗ máy này, từ Thống Ðốc Janet Yellen trở đi!
Ta nên kết luận rằng tường thuật vụ tranh cử thì vui và dễ hơn là nói về khả năng của người đắc cử khi được tiếng là sẽ quản trị một nền kinh tế nằm trong tay người khác! Từ Quốc Hội, con buôn, ông già, bà cả, tới tài phiệt và Ngân Hàng Trung Ương chẳng ai bầu mà vẫn đang bán tiền ảo.
Nguyễn Xuân Nghĩa

Phán đoán về chính trị Việt Nam sắp tới
The Fault Lines in Vietnam's Next Political Struggle
(song ngữ)


Một nhà nghiên cứu lâu năm về chính trị Việt Nam vừa có bài viết tiếng Anh cho rằng đã có mâu thuẫn trong đảng và tranh đua vị trí tại Việt Nam, chưa đầy một năm sau Đại hội Đảng 12.
Đăng trên trang The Diplomat hôm 23/12/2016, Giáo sư Zachary Abuza, Học viện Quân sự Quốc gia (National War College), Hoa Kỳ, dự đoán có thể Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ nghỉ giữa nhiệm kỳ, và ông Đinh Thế Huynh, Thường trực Ban Bí thư, là ứng viên thay thế hàng đầu.
Ông cũng cho rằng ba vụ điều tra gần đây - liên quan cựu Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng, Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đức Thuận, là cách gián tiếp làm suy yếu vị thế Bí thư Thành ủy TP. HCM Đinh La Thăng. 

Chuyên gia Phạm Chi Lan bóc trần thực chất của tỉ phú Việt Nam: ‘Bất động sản không thể làm chỗ dựa cho nền kinh tế’ 


Theo chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan, bất động sản có thể giúp cho tăng trưởng trong thời gian ngắn nhưng đây không phải là ngành mà nền kinh tế có thể dựa vào để phát triển lâu dài. Muốn phát triển lâu dài thì phải tạo ra nhiều giá trị, ra sức lan tỏa, sản phẩm phải có thể cạnh tranh được trên thế giới.

Trong số 20 người có tài sản lớn nhất trên sàn chứng khoán vừa được công bố có tới 8 đại gia trong ngành bất động sản, chiếm số lượng áp đảo đối với các ngành còn lại. Ngoài ra, những tỉ phú của Việt Nam vừa được thống kê cũng chủ yếu là đại gia bất động sản. Trao đổi với báo điện tử Một Thế Giới, các chuyên gia đã đưa ra lý giải về hiện tượng này.

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2017

Bản tin ngày 4 tháng 1 năm 2017



Tưởng Năng Tiến – Đầu Năm Nói Chuyện Cuối Đời


Tự do cho mỗi đời nô lệ
Sữa để em thơ, lụa tặng già
Tố Hữu

Có bữa, tôi chợt nhìn thấy vài đốm tóc trắng (li ti) chen lẫn với tóc đen trên chiếc khăn choàng, phủ quanh mình, khi đang ngồi hớt tóc. “Cái ông thợ cúp này làm biếng dữ, không thay khăn mới, cũng không rũ sạch cái cũ nên nên mới còn sót lại tóc tai tùm lum của người khách trước – một khứa lão (mắc dịch) nào đó,” tôi nghĩ vậy.
Vài phút sau, tôi hốt hoảng nhận ra rằng: những vụn tóc đen, lấm tấm cùng với tóc trắng xuất hiện mỗi lúc một nhiều. Té ra, đó là tóc bạc của chính mình chớ còn “khứa lão” (mắc dịch) nào vô đó nữa! 

Chuyện đổi tiền
Nguyễn Thông


Sau này, người ta cứ đổ qua đổ lại thất bại của chính sách giá – lương – tiền, của cuộc đổi tiền năm 1985 tối tăm trời đất cho ông Tố Hữu, nhà thơ làm kinh tế. Đành là ông Tố Hữu cũng có trách nhiệm bởi ông ấy làm Phó chủ tịch thường trực Hội đồng Bộ trưởng (tức Phó thủ tướng thứ nhất) chuyên trách về kinh tế, nhưng trút hết rác rưởi vào ông nhà thơ là hành vi tầm thường, tiểu nhân. Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (thủ tướng) khi đó là ông Phạm Văn Đồng, Tổng bí thư là ông Lê Duẩn, rồi còn đám ông Đỗ Mười, Phạm Hùng, Trường Chinh, bao nhiêu ông thét ra lửa, cuối cùng chạy tội, né tránh cả. Đến đại hội 6 vào tháng 12.1986, ông Tố Hữu bị văng ra, và người ta xoa tay coi như đã làm hả hê lòng dân chúng khi trị tội một kẻ đã đẩy nền kinh tế của đất nước, cuộc sống của mấy chục triệu người đến bờ vực thẳm. Cũng chỉ là trò Tào Tháo mượn đầu quan coi lương Vương Hậu để yên lòng quân sĩ thời Tam Quốc mà thôi.

Những kẻ tham quyền cố vị, dốt nát, chỉ cốt bảo toàn đường lối chính trị, khi chúng làm kinh tế, ắt chúng sẽ phá nát nền kinh tế. Một xã hội mà cứ đổi tiền xoành xoạch, đủ biết tài cán làm kinh tế của những kẻ cai trị đến mức nào. Đồng tiền thấm bao nhiêu mồ hôi, nước mắt con người, in dấu số phận con người, trong tay những kẻ ấy, cũng chả khác chi tờ giấy lộn. Cho nên, cứ nhớ đến chuyện đổi tiền lại rùng mình khiếp đảm.

Bản “tù ca” bất hủ sau 40 năm đã ra tù


Văn hóa và nghệ thuật với người cộng sản cần thiết phải hiểu như thế này: Họa sĩ biến vần thơ thành bức tranh, nhạc sĩ biến bức tranh thành tác phẩm âm nhạc, người cộng sản biến tác phẩm âm nhạc thành... những kẻ thù. Bởi vì: Trong lịch sử loài người từ cổ chí kim dẫu có đi cùng trời cuối đất cũng không thấy một triều đại phong kiến, nhà nước hay chính phủ nào “tướt đoạt tự do, cầm tù” một bài hát mà có đến hàng chục triệu người yêu mến đến thuộc nằm lòng như bài hát “Ly Rượu Mừng” của nhạc sĩ Phạm Đình Chương dưới chế độ CSVN. Chúng ta thử một lần nữa đọc lại lời “cáo trạng” mà tác giả Phạm Đình Chương đã sử dụng trong bài ca Ly Rượu Mừng để từ đó tác phẩm âm nhạc này bị chế độ CSVN qui chụp là ca khúc phản động, kết án 40 năm “tù giam”

Quân sư… con cóc
Xuân Dương 


Người xưa có câu “sĩ phu Bắc Hà” để nói về đội ngũ trí thức phía Bắc, thế nhưng ngày nay có lẽ câu nói đó chỉ còn là hoài niệm của một “thời xa vắng”.
Mở đầu năm 2015, một số vị lãnh đạo Bộ Giáo dục & Đào tạo và thành phố Hà Nội cùng nhau
tô chữ khai xuân  (theo nét bút chì vạch sẵn như kiểu học sinh lớp 1).
Cuối năm 2016, Sở Giáo dục & Đào tạo Hà Nội tổ chức “Dâng hương cho học sinh giỏi Thủ đô” thì đủ thấy câu nói dân gian “văn hay chữ tốt không bằng kẻ dốt lắm tiền” đã và đang đúng biết nhường nào.
Hai câu chuyện nêu trên dù sao cũng chỉ là “sai sót” nhỏ, không ảnh hưởng lớn đến chủ trương chính sách giáo dục, thế nhưng vẫn những con người ấy khi ngồi làm đề án, khi ban hành thông tư, quyết định… lại là chuyện khác bởi nó liên quan đến hàng chục triệu học sinh, giáo viên và chất lượng giáo dục nước nhà.

Đọc sách Giáo dục trước 1975.
Sách xuất bản năm 1971. Chương trình đào tạo giáo chức về luân lý chức nghiệp



























Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

Bản tin ngày 1 tháng 1 năm 2017



Tưởng Năng Tiến – Lực Lượng C.S.C.Đ & Hội Nhà Văn


Dịch giả Phạm Nguyên Trường ví von giới người cầm bút hiện nay “là những anh mù sờ voi,” và chia họ ra làm bốn loại:

1. Đáng trọng là những người sờ được chỗ nào thì mô tả trung thực chỗ đó, to nói là to, dài nói là dài, cứng nói là cứng, mềm nói là mềm... tập hợp mô tả của những người đó có thể cho người ta hình ảnh tương đối trung thực về con voi.

2. Sợ nhất là những người mới sờ được cái chim hay cái bướm voi liền la toáng lên và bắt mọi người tin rằng đấy là cả con voi. Họ là những người thích độc quyền chân lí. Marx, Lenin... thuộc loại những người như thế.

3. Đáng ghét nhất là bọn, ví dụ, sờ được cái tai hay cái vòi, nhưng không chịu mô tả cái mình sờ được mà lại ngoạc mồm ra chửi những người đang mô tả một cách trung thực cái ngà hay cái đuôi voi rằng đấy không phải là voi.

4. Đáng khinh nhất là bọn kí-sinh-trùng-văn-nô-bồi-bút sống bằng mồ hôi nước mắt của các bà nông dân một nắng hai sương, chủ muốn con voi như thế nào thì mô tả như thế ấy.

Làm ơn bớt lố!
01/01/2017
Lã Yên


Đêm 30, ngồi một mình nghĩ về chuyện đất nước mà thấy sầu não. Muốn tìm một đề tài hay để viết cho khuây khỏa nhưng đầu óc cứ lung tung. Chẳng nghĩ được gì lại lấy sách ra đọc, cuốn Hồ Chí Minh toàn tập đọc hồi hôm vẫn để trên bàn, lật dở trang sách đúng ngay bài "Những trò lố hay là Va-Ren và Phan Bội Châu" (viết 1925, đăng trên báo người cùng khổ). Phải công nhận Nguyễn Ái Quốc là con người có óc tưởng tượng, chỉ dựa vào một sự kiện Toàn quyền Đông Dương Va-Ren gặp cụ Phan thôi mà có thể hư cấu nên câu chuyện như thật - Tác phẩm được viết với mục đích cổ động phong trào của nhân dân trong nước đòi thả Phan Bội Châu.
Nghĩ lại, thấy đất nước ngày nay còn có nhiều trò lố hơn thời thực dân phong kiến ấy chứ. Nhưng tiếc là không ai viết nên truyện, dựng thành phim. Cả năm thì nhiều chuyện không thể kể hết, chỉ lược qua một vài chuyện trong tháng cuối năm để thấy được "trò lố" thời nay nó thế nào.

Nghĩ lan man về "Kĩ thuật cao và tiêu hoá Hà Nội"
Nguyễn Văn Tuấn


Nhìn danh xưng của cái trung tâm trong hình này làm tôi phân vân. Thuở  đời nay tên trung tâm mà lẫn lộn giữa công nghệ và chuyên khoa: "Trung tâm kĩ thuật cao và tiêu hoá Hà Nội"! Còn phần tiếng Anh thì lại còn đáng bàn hơn: "Hanoi High Tech and Digestive Center." Xin cho tôi 2 phút giải thích ... 

Cách mới chữa bệnh ung thư: Thử nghiệm trên chuột lành bệnh chỉ sau 70 ngày


Việc điều trị ung thư hiện nay của Tây y hầu như chỉ có cách là cắt khối u, đưa hoá chất, xạ trị vào diệt tế bào ung thư. Tuy nhiên việc sử dụng thuốc độc không chính xác tế bào ung thư, dẫn đến tế bào lành tính bị đầu độc sẽ khiến cơ thể con người suy yếu. Vậy nên Tây y vẫn đang đau đầu nghiên cứu cách dẫn thuốc hoá chất vào chính xác tế bào ung thư.
Theo Engadget, các nhà khoa học tại đại học Michigan (Mỹ) đã có những thành công bước đầu trong việc thử nghiệm những chiếc “đĩa nano” kích thước chỉ 10nm. Những chiếc đĩa đặc biệt này sẽ “dạy” cho cơ thể cách thức tiêu diệt tế bào ung thư. Mỗi đĩa sẽ chứa đầy kháng nguyên ung thư mới được tạo ra (neoantigens) hoặc các đột biến đặc hiệu u (tumor-specific mutations) sẽ thông báo cho các tế bào T của hệ thống miễn dịch trong cơ thể nhận ra các neoantigens và giết chúng. Khi kết nối hệ thống này với các thuốc ức chế kiểm soát miễn dịch (có tác dụng thúc đẩy phản ứng của tế bào T), nó không chỉ tiêu diệt các khối u đang tồn tại, mà còn ngăn chặn chúng hình thành trở lại sau đó.

Câu chuyện đầu năm : Phép lạ của tiếng cười
Trà Lũ


Mục đích cuộc đời này là đi tìm hạnh phúc và hưởng hạnh phúc. Biểu hiệu của hạnh phúc là tiếng cười. Tiếng cười đây là tiếng cười chân thực, hồn nhiên, thoải mái và tự phát, tiếng cười ròn rã, cười ngặt nghẽo, bò lăn bò càng, cười tít mắt, chứ không phải tiếng cười gượng hay xã giao.

Đầu năm đọc sách:

Tài liệu về Hoàng Sa do Bộ Dân vận và Chiêu Hồi Việt Nam Cộng Hòa phát hành năm 1974




















Nước Nhựt Bổn - 30 năm Duy Tân
Đào Trinh Nhất - xuất bản năm 1936


.. Rồi đến giữa thế kỷ 19, ngó thấy sức mạnh của Tây-Phương dồn-dập sang Đông, có thể lấn lƣớt cả những Cù-lao Cửu-châu Tứ-quốc (九州四国 Kyushu Shikoku), ngƣời Nhựt tự nghĩ nếu mình không mau tự cường bình đẳng với Tây-phương, tất cũng mang họa vong quốc như ai. Ấy là lúc mầm giống nằm sẵn dưới lớp đất sâu đã được thời tiết thúc giục cho nứt mộng trồi đầu lên trên. Tức thời, từ trào-đình, mạc-phủ, quan-lại, cho đến sĩ-phu, hào kiệt, nhơn-dân, hết thảy đều tỉnh giấc thủ- cựu, dốc lòng tự tán, ai nấy hăm-hở như nhau. Dân tộc đã sẵn có tư-cách lực-lượng rồi, lại được vua quan sĩ thứ đồng tâm nhứt đức, thành ra ngày nay hô lên, ngày mai làm liền, công cuộc duy-tân phăng phăng đi tới như sóng tràn gió thổi : con đường văn-minh Âu-Mỹ đi chẩm rải trên ba thế kỷ, người Nhựt rút lại có ba chục năm !
Muốn thì được ; thật người Nhựt đã biết muốn văn-minh, quyết lòng tự-cường, họ đã được văn-minh tự-cường đó. Bao nhiêu ý chí và nghị lực của con người ta, phô bày ra một mực rất cao. Chính họ đã treo lên lớn bự chói lòa một tấm gương “sống chết tự mình cho tất cả những quốc-gia suy-vị, những dân-tộc hậu-tấn trong thiên- hạ cùng soi, nên soi !
Vậy thì cuốn sách này chính là một cuốn sách nên viết ra ; mà viết ra chắc không đến nỗi vô ích cho quốc-nhơn đồng bào thì phải.
ĐÀO - TRINH - NHẤT
(Saigon, Octobre 1936)