Thứ Hai, 31 tháng 10, 2011

NGÀY 31 THÁNG 10 NĂM 2011

Đảo Chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963

Li  trn  tình
Phạm Bá Hoa

Kính thưa quí v,

Trước khi bt đu tôi rt đn đo, vì mun ghi li s kin trung thc ít nht cũng là trung thc vi tôi v nhng gì mà tôi biết và nhng gì mà tôi làm, tt nhiên là khó tránh khi nhng đng chm đến quí v, đc bit là vi cu Đi Tướng Trn Thin Khiêm, cu Đi Tướng Cao Văn Viên, và cu Đi Tướng Nguyn Khánh.

Riêng vi cu Đi Tướng Khiêm và cu Đi Tướng Viên, là hai v mà tôi luôn ghi nh nghĩa ân. Tôi không có mt thân nhân hay mt bn bè nào quen biết khi vào quân ngũ tháng 05/1954. Tháng 11/1961, đang trong trách nhim Trưởng Ban hành quân/Phòng 3 Sư Đoàn 21 B Binh, tôi được Đi Tá Tư Lnh Sư Đoàn 21 B Binh, kiêm Tư Lnh Khu Chiến Thut Hu Giang, c gi chc Chánh Văn Phòng. Tháng 10 năm 1965, tôi được Thiếu Tướng Cao Văn Viên, Tng Tham Mưu Trưởng Quân Lc Vit Nam Cng Hòa, c gi chc Chánh Văn Phòng. Nh vy mà tôi có nhiu cơ hi tiếp xúc vi nhiu v Tướng Lãnh, nhiu gii chc trong các cơ quan Lp Pháp, Hành Pháp, Tư Pháp, hc hi được nhng căn bn trong t chc và qun tr.

Tôi biết có nhng v gn như mai danh n tích t khi đến Hoa Kỳ sau ngày đt nước vào tay cng sn 30/04/1975, nhưng tôi xin phép được nhc đến quí v trong tp sách, và  tôi ch nói đến quí v khía cnh quí v là nhng v lãnh đo Quc Gia, lãnh đo Quân Lc, ch tôi không nói đến nhng riêng tư ca quí v. Tôi xin tôn trng phn riêng tư đó. V nhng gì tôi viết vào đây, có th có s kin nào đó mà quí v cho là không chính xác, nhưng theo tôi, tôi thy đã đ thn trng trong cách nhìn ca tôi khi viết nhng trang sách nh này. Biết đâu, có nhng điu mà tôi nói lên được s tht liên quan đến quí v mà nhiu chc năm qua chính quí v cũng chưa biết đến, và cũng có th tôi làm sáng t được điu gì đó đi vi dư lun dù rng quí v cho là có hay không có cũng chng sao. 

Thế h chúng ta đã hc nhiu bài hc quí báu t trong lch s, và vn dng vào bn phn công dân trong trách nhim bo v quc gia. Ri đây, nhng thế h sau chúng ta, cũng cn đến lch s mà thế h chúng ta s là mt phn quan trng trong đó, và quí v là thành phn quan trng hơn hết trong giai đon lch s 1954 - 1975.

Lch s mt dân tc không th t nhiên mà có. Mun có được lch s, tôi nghĩ, sau chng đường phc v quc gia dân tc, mi người trong bt c lãnh vc nào ca xã hi, cn viết li trên giy trng mc đen v nhng hiu biết xác thc ca mình trong tng phm vi trách nhim lúc đương thi, và viết vi mt trng thái tâm hn tht bình thn. T đó, nhng nhà viết s gom góp li, chn lc, phân tách, đánh giá, và to nên nhng dòng s qua tng giai đon thăng trm ca đt nước. "Tiếng thơm muôn đi hay li s nhc lưu mãi trong s sách, truyn mãi trong dân gian", không phi người này to cho người kia, hay ngược li, mà mi người trong xã hi -nht là  nhng v gi  chc v  lãnh đo- t to cho chính mình qua nhng nghĩ suy, nhng phương tin din đt, và trong nhng môi trường hành đng.    

Tôi không dám nghĩ đây là mt s liu, nhưng tôi c gng ghi chép đúng theo trí nh ca tôi, đ các s gia may ra tham kho được đôi điu trong khong thi gian nghiêng ngã ca đt nước, mà thu đó, quyn lc nm trong tay quí v lãnh đo . So vi n bn ln 1, ln 2, và ln 3, n bn ln 4 này có vài sp xếp li v cách trình bày và b túc thêm mt s chi tiết, vì 1.600 trang giy hc trò mà tôi lén lút viết li trong thi gian b giam tri tp trung Nam Hà trên đt Bc, lén lút gi v gia đình ct gi, và khi đoàn t vi gia đình tôi vn tiếp tc viết, đến nay tôi đã nhn đy đ t Vit Nam gi sang. Cùng vi nhng s kin mà cu Đi Tướng Trn Thin Khiêm, Th Tướng t năm 1970 đến năm 1975, và cu Đi Tướng Cao Văn Viên, Tng Tham Mưu Trưởng Quân Lc Vit Nam Cng Hòa t năm 1965 đến năm 1975, hai v cho tôi biết thêm nhân khi v chng tôi đến Virginia hi đu tháng 9 năm 2003 và nhng năm sau đó, thăm hai v và gia đình.   

Xin quí v vui lòng, và trân trng kính chào quí v.

Houston, Texas, Hoa Kỳ.

Viết xong ngày 15 tháng 8 năm 1994.

B túc ln 1, mùa Thu 1995.
B túc ln 2, mùa Thu 1998.
B túc ln 3, mùa Đông 2001-2002.
B túc ln 4, mùa Đông 2003-2004.
B túc ln 5, mùa Đông 2005-2006.
B túc ln 6, mùa Xuân 2007.
B túc ln 7, mùa Hè 2009.
Duyt li, mùa Đông 2010.

Cu Đi Tá Phm Bá Hoa

http://www.vnbp.org/book/phambahoa/02-daochanhNDD.htm

.... "Khoảng trung tuần tháng 10 năm 1963, Đại Tá Thiệu đã làm cho bộ tham mưu Sư Đoàn, nhất là các sĩ quan Phòng 2 Phòng 3 rất ngạc nhiên. Lệnh hành quân ban hành trong thời gian thật ngắn, bộ tham mưu phải vất vả lắm mới thi hành xong những công tác tham mưu trong việc điều động 1 Trung Đoàn Bộ Binh cùng với Pháo Binh, Thiết Giáp, và Công Binh Chiến Đấu. Khi tất cả sẳn sàng để sáng mai hành quân, thì Đại Tá Thiệu ra lệnh ngưng cuộc hành quân này và lập tức điều động lực lượng sang vùng khác.
Tuần lễ sau đó, lại chuẩn bị một cuộc hành quân khẩn cấp để rồi đến giờ chót lại thay đổi vùng hành quân, cũng là khẩn cấp! Chính Phòng 2 -phụ trách tình báo- cũng không hiểu vì sao lại chuyển vùng hành quân mà Phòng 2 chưa ghi nhận sự hiện diện một lực lượng nào của quân cộng sản ở đó cả.
Ngày 30 và 31/10/1963, lại chuẩn bị hành quân vào căn cứ Bời Lời. Đây là một căn cứ quan trọng của quân cộng sản, cho nên lực lượng tham dự gần 2 Trung Đoàn Bộ Binh, 1 Tiểu Đoàn Pháo Binh, lực lượng Thiết Giáp và Công Binh. Đêm 31 tháng 10 rạng ngày 01/11/1963, lệnh của Đại Tá Tư Lệnh cho chuyển toàn bộ các đơn vị xuống hành quân vùng Phước Tuy (trên đường Sài Gòn-Vũng Tàu). Bộ tham mưu muốn điên đầu vì những thay đổi mà chính các sĩ quan trách nhiệm điều động và yểm trợ hành quân, cũng không sao hiểu nổi.
Sáng 01/11/1963, các đơn vị, thay vì di chuyển về hướng Vũng Tàu như lệnh hành quân đã định, lại được lệnh dừng quân ở ngã ba xa lộ Biên Hòa-Sài Gòn-Vũng Tàu, chờ lệnh mới.
Đến 1 giờ trưa, lệnh mới được ban hành: Theo đó, các đơn vị chuyển hướng về Sài Gòn. Ngoài lực lượng của Sư Đoàn 5 Bộ Binh, còn có một lực lượng Thiết Giáp xuất phát từ Trung Tâm Huấn Luyện Vạn Kiếp (đồn trú ở Bà Rịa) cùng tiến quân. Vào buổi chiều thì bản doanh Sư Đoàn và 1 bộ chỉ huy Trung Đoàn đặt tại trường đại học sư phạm, đại lộ Cộng Hòa, trong khi lực lượng của Sư Đoàn đã chiếm giữ các vị trí ấn định trong phạm vi thủ đô Sài Gòn....

Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2011

NGÀY 28 THÁNG 10 NĂM 2011

Mười thang thuốc chữa bệnh cho dân tộc Việt

Phan-Bội-Châu


Phan Bội Châu (1867-1940)

...Dẫn ngôn

Nước ta bây giờ đang cần có sách học. Học sách Tàu? Hán văn đã không còn thích dụng ở đời nay. Học sách Tây? Pháp văn còn chưa mấy người thông hiểu. Lấy
người mình đọc tiếng mình, thì sách nước mình ở lúc bây giờ không gì hơn làm bằng quốc văn. Tuy nhiên việc làm sách đó có dễ dàng đâu! Tất phải: dò xét lịch sử của nước mình đời xưa, thăm dò tệ bệnh của nước mình ngày nay, trông các gương liệt cường ở hiện tại, đo tính vận mạng dân tộc ở tương lai, nghĩ thế nào, viết một chữ, mở một lời mà hữu ích cho nhân tâm thế đạo, có thế sách mới có giá trị...

Tôi viết quyển sách này, chẳng qua dâng một phần nghĩa vụ với Quốc dân, hay dở, đúng không, hoặc có công hiệu gì không, thì quyền ở người đọc sách. Khổng Tử nói: "Tri ngã giả, kỳ duy Xuân thu hồ, tội ngã giả, kỳ duy Xuân thu hồ" , nghĩa là ai biết lòng ta tất ở sách Xuân thu, ai bắt tội ta tất cũng ở sách Xuân thu. Quyển sách tôi viết đây cũng nói như vậy.

Sào Nam, 1927

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011

NGÀY 27 THÁNG 10 NĂM 2011


VÀI LỜI MINH OAN…

September 29, 2011 By Alan Phan

Tuần qua, tôi nhận được nhiều Emails trách móc là dạo này ông Alan lười quá chẳng viết được bài mới nào. Thực ra, tôi đã hòan tất đến 3 bài mới. Bài “Khi chính trị xen vào kinh tế” vừa đuợc Vietnamnet xuất bản 2 giờ thì phải gỡ xuống. Hai bài vừa rồi thì không báo nào dám đăng.
Nhiều bạn nói cứ đăng trên blog của mình vậy, hay gởi riêng cho chúng tôi đọc chơi (tôi không biết là đây chỉ có trò đọc chơi, không ai đọc thực cả). Tuy nhiên, tôi vẫn luôn luôn coi mình là “khách” của xứ sở này (xứ sở khác với quê hương). Vì là khách nên nếu ông chủ nhà không muốn mình sủa, thì mình im vậy. Tôi không mang quốc tịch VN nên không có quyền gì trên xứ sở này.
Do đó, ai có muốn đọc các bài trên thì ráng đợi 20 năm nữa. Khi tôi nằm ngòai nghĩa địa, các bản thảo sẽ không còn là của tôi nữa… và trên hết, ai sẽ là khách và ai sẽ là chủ nhà?
Tôi nhớ câu chuyện của Khổng Tử đi chu du thiên hạ để giảng thuyết và được vua quan khắp nơi đón tiếp nồng hậu. Chỉ khi về nhà mới bị vợ mắng nhiếc là ăn cơm nhà đi vác ngà voi…Ngày nay, Alan bắt chước không nên thân, đi đâu cũng bị xua đuổi.
Keep the faith and keep asking the questions.
Xin Ơn Trên phù hộ chúng ta.

Alan
Alan Phan


http://www.gocnhinalan.com/


Bong bóng bất động sản sẽ vỡ vào 2012?

September 29, 2011 By Alan Phan

Một đại gia BĐS Thái Lan đang rình tới cuối năm 2012 sang VN mua BĐS giá rẻ bởi theo dự đoán của ông, đó là thời điểm bong bóng BĐS ở VN sẽ vỡ. Nhưng cũng có các yếu tố vô hình ngăn cản quả bong bóng này xì hơi hay vỡ tung.

Hong Kong, Ngày 22 tháng 4 năm 2011

T/S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Web site cá nhân của ông là www.gocnhinalan.com, và Email là aphan@asiamail.com


Thứ Tư, 26 tháng 10, 2011

NGÀY 26 THÁNG 10 NĂM 2011

Military.china.com

RỐT CUỘC THÌ TRUNG QUỐC MUỐN LÀM GÌ Ở NAM HẢI?

25-10-2011
Lời nói đầu: Tư duy chiến lược của tác giả chỉ rõ, Nam Hải (tức Biển Đông: ND) hiện đang trở nên náo động và rối ren, Philippines, Việt Nam náo động tới mức lay động cả sông núi, Mỹ thì đổ thêm dầu vào lửa, còn Nhật Bản và Ấn Độ mê muội, bất chấp tất cả để đâm đầu vào Nam Hải mà quấy rối. Nam Hải ở vào thế nguy cấp, nhưng Trung Quốc không hiểu sao ngoài việc kêu lên dăm ba câu ra, còn hầu như chỉ to mồm hô khẩu hiệu đánh động mà chẳng có hành động đáng kể nào. Lúc này, những fan hâm mộ của trang mạng Quân sự võng cảm thấy đôi chút hoang mang và bối rối, Mỹ cũng tỏ ra hết sức hoang mang và bối rối. Bạn thấy đấy, các nhà lãnh đạo cừ khôi về chính trị, quân sự các cấp của Mỹ dường như đều lần lượt xếp hàng đến Trung Quốc…


I. Điều làm cho người ta cảm thấy rối ren là Trung Quốc hoàn toàn có năng lực để trực tiếp tiêu diệt Việt Nam khiêu khích, song Trung Quốc sẽ không làm như vậy! Vì sao?
Từ Bản đồ 1 có thể thấy: Nếu Việt Nam khiêu khích Trung Quốc, thì Trung Quốc sẽ từ Vân Nam qua Lào thiết lập các căn cứ quân sự một cách nhanh chóng và cơ động, sẽ quây chặt Việt Nam bằng các vùng Lào, Vân Nam, Quảng Tây, Nam Hải… sẽ tấn công toàn Việt Nam trong vòng 3 giờ đồng hồ, sẽ chiếm lĩnh toàn bộ trong vòng 24 giờ đồng hồ không cần phải thêm một lời nào! Việt Nam là đội quân hạng ba, bất kể hắn ta có mua về bao nhiêu tên lửa, tàu ngầm, tàu chiến đi nữa thì cũng chẳng để làm gì. Vì sao? Bởi vì tên lửa dù là loại phóng trên không, dưới tàu ngầm, từ các căn cứ trên bộ hay dưới đáy biển thì các người cũng đều phải dựa vào sự định vị bằng vệ tinh quân sự và ra-đa khống chế hỏa lực, mà Việt Nam chủ yếu phải dựa vào các mạng lưới hệ thống đạn đạo của Nga và Mỹ, một khi đã khai chiến với Trung Quốc, thì Mỹ và Nga sẽ phải cân nhắc về phương diện chiến lược, để xem có nên mở các mạng lưới quân sự tới chi viện hay không? Xác suất cực nhỏ. Cũng giống như Gaddafi mua về một lượng lớn tên lửa đạn đạo rồi thì để làm gì? Bởi nếu Mỹ và Nga không mở các mạng lưới vệ tinh quân sự, thì hắn ta sẽ chẳng có cách gì để định vị, mà chỉ có thể bắn bừa. 

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011

NGÀY 25 THÁNG 10 NĂM 2011

Tam Dân Diễn Nghĩa

Chu Viet
October 25, 2011


... Riêng đối với Việt Nam, ông Hồ Chí Minh được cho là người đã dịch Chủ nghĩa Tam Dân trong những năm ở thập niên 1920 để huấn luyện cho các đồng chí cách mạng của ông. Cũng chính ông Hồ, qua bút danh Trần Dân Tiên, đã từng khẳng định rằng ‘Chủ thuyết này phù hợp với Việt Nam hơn cả’’.(10) Sau này, khi cướp chính quyền dựng nên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, ông Hồ còn lấy ba chữ làm tiêu ngữ là ‘Độc lập, Tự do, Hạnh phúc.’ Đó là mục tiêu của Tam dân Chủ nghĩa và ảnh hưởng của Tôn Trung Sơn”.
Có lẽ vì lý do này mà khi cùng Mao Trạch Đông sang Moscow dự hội nghị năm 1950, Stalin đã không tiếp ông Hồ vì nghi ngờ ông là một Tito ở Châu Á theo chủ nghĩa dân tộc. Xin viện trợ đế đánh Pháp thì Stalin cũng chối từ nói: “Đề cho Trung Hoa làm việc này phù hợp hơn”. Sau mấy tuần ròng rã đợi chờ, sau hết, ông mới được Stalin cho hội kiến. Xin thừa nhận, cũng không cho, không ký kết hứa hẹn gì. Như vậy, Stalin đã đẩy họ Hồ vào quỹ đạo Trung Cộng. Ông Hồ quỵ lụy Mao Trạch Đông, trước hết là để xin viện trợ, và sau là chịu ảnh hưởng sâu đậm của chủ nghĩa Mao-it. Ông đã có lần nói với cán bộ: “Bác có thể sai, trung ương có thể sai, nhưng Mao chủ tịch không bao giờ sai”.
Sự lệ thuộc vào Tàu đã trở thành một sách lược chính trị được ghi rõ ràng vào luận cương của Đảng Lao Động Việt Nam năm 1951: “Về lý luận, Đảng Lao Động Việt Nam theo chủ nghĩa Mác-Lênin… lấy tư tưởng Mao Trạch Đông làm kim chỉ nam.” Bất hạnh thay. Thấy Tam Dân chủ nghĩa phù hợp nhưng lại nhắm mắt theo chủ nghĩa Mác-Lênin và Mao-ít. Sự thật là ông Hồ cũng chưa hiểu rõ nội dung của Tam Dân chủ nghĩa và chẳng có tư tưởng nào ngoài chủ nghĩa Mác-Lênin và đường lối Mao...


Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011

NGÀY 24 THÁNG 10 NĂM 2011

Âm mưu bản đồ “đường lưỡi bò”: Khoa học phản công

Nguyễn Văn Tuấn

Trung Quốc hiện nay là nước có số lượng ấn phẩm khoa học đứng vào hàng thứ 2 trên thế giới (chỉ sau Mĩ). Thử tưởng tượng một nước lớn như thế mà lạm dụng khoa học cho mục tiêu xâm lấn lãnh thổ và chính trị thì nguy hiểm biết dường nào cho thế giới. Tập san khoa học Nature đăng 2 bài liên quan đến vấn đề bản đồ Đường lưỡi bò. Ý nghĩa của hai bài này là gì và hàm ý gì? Trong bài này, tôi cố gắng diễn giải ý nghĩa và hàm ý của hai bài đó. Theo tôi, tác giả David Cyranoski đã dạy cho các nhà cầm quyền (và cả giới khoa học ?) Trung Quốc một bài học về mối quan hệ giữa khoa học và chính trị, và sự lạm dụng khoa học cho mục tiêu chính trị và bành trướng lãnh thổ là không chấp nhận được. Tôi xem đó như là một phản công của khoa học.
Nhà chính trị học nổi tiếng Robert Gilpin trong tác phẩm War and Change in World Politics (chiến tranh và biến đổi chính trị thế giới) lý giải rằng sự tăng trưởng nhanh chóng ở trong nước sẽ thúc đẩy các quốc gia tái xác định và bành trướng lợi ích ở ngoài nước. Lợi ích ở đây bao gồm cả kinh tế, chính trị, và biên cương. Nhận xét này xem ra rất phù hợp với trường hợp Trung Quốc, một quốc gia đang lên và có tham vọng làm siêu cường. Người Trung Quốc có mặt khắp nơi trên thế giới để gây ảnh hưởng chính trị, ráo riết thu mua khoáng sản và nông sản, và gây áp lực đến các nước láng giềng trong vấn đề tranh chấp biên giới là lãnh hải. Họ có khả năng làm những điều này nhờ một phần vào thành tựu kinh tế đạt được trong ba thập niên qua.
Trung Quốc đã hoặc đang có tranh chấp về biên giới với 23 nước láng giềng. Nhưng Trung Quốc có vẻ “khôn” hơn so với trước đây. Thay vì dùng vũ lực đối với Việt Nam (để chiếm Trường Sa) và bị thế giới lên án, ngày nay Trung Quốc thường dùng đến phương tiện “mềm” hơn. Thật vậy, trong số 23 tranh chấp biên giới, Trung Quốc chỉ dùng vũ lực trong 7 trường hợp (với Ấn Độ năm 1962, Liên Xô 1969, Việt Nam 1979, v.v.), phần còn lại là qua các phương tiện khác. Các phương tiện hiện đại mà Trung Quốc có hẳn một chiến dịch sử dụng là lạm dụng khoa học và truyền thông để hợp thức hóa những vùng đất hay vùng biển còn trong vòng tranh chấp với các nước láng giềng.

Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2011

NGÀY 21 THÁNG 10 NĂM 2011

Những câu chữ tức giận trên Biển Đông

Thứ năm, 20 Tháng 10 2011 21:50

Hôm nay, xin báo một tin mừng: Tập san Nature đã đăng hai bài về tranh chấp trên biển Đông. Hai bài viết của David Cyranoski, phóng viên của Nature Á châu, là tổng hợp ý kiến của một số người, kể cả tôi, tham gia thảo luận cùng anh ta vài tuần trước đây. Đáng lẽ họ đăng vào Thứ Năm tuần trước, nhưng chắc chờ gì đó, nên mãi đến thứ Năm tuần này mới đăng. Thấy hai bài này có ích cho ta, tôi tạm dịch (nhanh) sang tiếng Việt để chia sẻ cùng các bạn.

Hôm nọ, tôi có đăng bài trả lời phỏng vấn cho Nature; trong đó, tôi xem việc các tập san khoa học công bố bản đồ hình lưỡi bò là phi pháp, vi phạm đạo đức khoa học, và thể hiện sự lạm dụng khoa học của Trung Quốc. Phỏng vấn và trao đổi thì nhiều như thế, nhưng khi phóng viên đăng, họ chỉ trích ý chính của tôi. Thế là cũng đủ. Tôi hài lòng khi phóng viên chọn câu về lạm dụng khoa học làm cái finale của bài viết.
Trong hai bài này, Nature nói rất rõ là trong tương lai, bản đồ nào còn tranh cãi thì phải ghi là "under dispute". Nếu tác giả không ghi thì Nature sẽ ghi. Hi vọng rằng các tập san "đàn em" khác trong tương lai sẽ không làm lơ được khi Nature tuyên bố như thế. Riêng cá nhân tôi, cũng là biên tập hay nằm trong ban biên tập nhiều tập san y khoa, tôi cũng sẽ cảnh giác không cho cái bản đồ ĐLB đó xuất hiện trên những tập san có tôi trong ban biên tập.
Sẵn đây cũng nói thêm về thái độ của phía ta và phía Tàu. Khi phóng viên liên lạc chúng tôi, chúng tôi chẳng những tích cực trả lời, cung cấp bằng chứng, mà tôi còn khuyến khích họ liên lạc với đồng nghiệp Tàu. Chúng tôi không ngần ngại xem quan điểm của họ ra sao. Một điều thú vị là khi phóng viên liên lạc với các tác giả Tàu hỏi tại sao họ đăng bản đồ ĐLB thì tất cả (nhắc lại: tất cả) đều không trả lời. Ôi, tính lịch sự của họ nói lên hàng vạn lời!
Tập san Nature là tập san khoa học đứng vào hàng số 1 trên thế giới. Đây là nơi mà các ông bà tú Nobel tương lai đăng bài. Vì thế, khi vấn đề biển Đông được Nature “chiếu cố” qua 2 bài này là một thắng lợi cho cuộc đấu tranh của chúng ta. Đấu tranh bảo vệ chủ quyền quốc gia. Nhưng đây mới chỉ là bước đầu. Những bước kế tiếp là viết thư cảnh báo về âm mưu của Tàu, phản đối các tập san, và viết bài tranh luận với mấy tay "học giả" Tàu. Việc này đòi hỏi tất cả chúng ta, ai có kiến thức gì liên quan nên đóng góp một tay. Tôi cũng chỉ là người đóng góp qua tay trái mà thôi. Thật ra, Nature bắt đầu chú ý đến câu chuyện của chúng ta khi một nhóm nhà khoa học ở trong và ngoài nước (qua điều phối của Nguyễn Hùng) gửi thư phản đối bản đồ ĐLB. Từ đó, họ liên lạc chúng tôi (Ts Dương Danh Huy, Gs Phạm Quang Tuấn, Ts Bùi Quang Hiển, và tôi) để phỏng vấn. Phóng viên này rất cẩn thận. Mỗi câu tôi trả lời, anh ta đều đòi xem bằng chứng hoặc dữ liệu thực tế. Chính nghĩa về phe ta thì việc nói chuyện với họ làm tôi tự tin hơn. Nay thì chúng ta có một happy ending, và cũng nhân dịp này tri ân đến tất cả các bạn trong và ngoài nước đã đoàn kết đấu tranh với các tập san khoa học. Riêng tôi còn phải "đấu" với tập san Science cho đến khi nào họ trả lời "nghe được" thì mới thôi.

NVT

http://www.nature.com/news/2011/111019/full/478293a.html

Những câu chữ tức giận trên biển Đông Á

(Angry words over East Asian seas)
Tác giả: David Cyranoski

Người dịch: Nguyễn Văn Tuấn
Nature 20/10/2011



Những yêu sách về lãnh thổ của Trung Quốc đẩy khoa học vào vùng biển động
Của tôi, tất cả là của tôi: sự hấp tấp trong việc đi tìm nguồn khoáng sản và dầu là động cơ dẫn dắt lòng tham vọng biển của Trung Quốc.
Xung đột trên biển. Tranh chấp biên giới. Đó không phải là những địa hạt thông thường của khoa học. Nhưng các nhà nghiên cứu và tập san khoa học đang bị giật kéo vào những tranh cãi nẩy lửa giữa Trung Quốc và các nước láng giềng. Những cuộc đối đầu liên quan đến những con tàu nghiên cứu đang làm tình hình căng thẳng hơn trong vùng, trong khi Chính phủ Trung Quốc bị tố cáo là đã sử dụng các ấn phẩm khoa học để đẩy mạnh những yêu sách đầy tham vọng của họ về lãnh thổ.