April 5,
2013 By Alan Phan
Trong suốt lịch sử thế giới, cái tệ hại của mỗi thời
kỳ vàng son là một kết cuộc thảm thương cho mọi người dân. Bong bóng bao giờ
cũng vỡ. Nợ quá tải bao giờ cũng đáo hạn sớm hơn dự định. Người giàu thì phá
sản vì lối kinh doanh đòn bẩy phiêu lưu không còn thích hợp, người trung lưu
thì trắng tay vì giá trị tài sản biến mất, lây lắt bám víu vào một nền kinh tế
khập khiễng. Các quan chức chính phủ thì luôn luôn bó tay vì không hiểu chữ
sáng tạo hay tiết kiệm là gì?
Đọc lịch sử thế giới, tôi luôn say mê về những góc
nhìn tiêu biểu cho thời vàng son của mỗi quốc gia. Từ đế chế La Mã, Hy Lạp ngày
xưa đến Anh, Mỹ, Nhật thời cận đại, chúng mang nhiều nét đặc thù, những tựu
trưng, vẫn có rất nhiều tương đồng. Xã hội và con người trong những thời kỳ huy
hoàng này, nhất là giới cầm quyền thượng lưu, luôn luôn mang đậm những cá tính
hồ hởi lạc quan, phô trương quyền lực và sự giàu có, đắm mình trong lễ hội và
tiệc tùng, sống không lo âu đến ngày mai vì nghĩ rằng … những ngày hè nắng đẹp
sẽ kéo dài bất tận. Người Mỹ có bài hát mô tả tình huống này, “Let the good
times roll” mà người Pháp tán đồng nồng nhiệt ” Laisser les bon temps rouler.”
Thời vàng son ơi, hãy tiếp tục trôi…
Nước Mỹ trong thập kỹ 1920s được biết đến bằng tên
“The Roaring Twenties” (Những năm hoan lạc của 1920s). Thế chiến Thứ Nhất vừa
chấm dứt và Mỹ hưởng lợi rất nhiều vì đã cho các nước thắng trận (Anh, Pháp)
vay những khoản tiền rất lớn cho chiến tranh, cũng như đã cung cấp vũ khí cho
cả hai bên với giá tốt. Nước Mỹ đang sửa soạn thay thế đế chế Anh trên khắp thế
giới vì sức mạnh tài chính của mình. Những công nghệ mũi nhọn mới đem thế lực
kinh tế và văn hóa Mỹ phủ khắp toàn cầu (xe hơi, phim ảnh, radio,
kỹ nghệ hóa học, nhạc jazz…) trong khi châu Âu vẫn còn là đống tro hoang tàn vì
chiến tranh và châu Á vẫn là các thuộc địa chậm tiến. Thị trường chứng khoán và
địa ốc tăng trưởng đột biến, người dân Mỹ ngoài thu nhập cao còn hưởng những
khoản lời này nên cảm thấy giàu có nhất thế giới, và tương lai chưa bao giờ có
một hứa hẹn rực rỡ như vậy. Dân quê ào ạt đổ về thành phố tìm sự giàu có, “đô
thị hóa” ở Mỹ thực sự bộc phát.
Cùng với nhân dân, chính phủ Mỹ nới rộng tín dụng, giữ
lãi suất thật thấp và bắt đầu những công trình xây dựng hạ tầng khắp quốc gia.
Xa lộ, đường sắt, xe điện ngầm, nhà máy điện nước, cảng biển… mọc lên như nấm
sau cơn mưa dài. Giá cả mọi tài sản trở thành… bong bóng, xa rời thực tế. Nợ
công ngày càng chồng chất và lạm phát bắt đầu quậy phá.






