Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

MỘT HỘI-THẢO GIÀNH LẠI SỰ THẬT CHO VNCH


Tâm Việt

Hai ngày 11 và 12 tháng Sáu vừa qua, Viện Đại-học Cornell đã tổ-chức một cuộc hội-thảo thật ý nghĩa, quy tụ 10 diễn-giả gốc từ miền Nam Việt-nam và gần 50 giáo-sư người Hoa-kỳ đang giảng dạy về Việt-nam (và chiến-tranh VN) trên khắp nước Mỹ, Canada và Pháp.

Những tiếng nói bị lãng quên

Cuộc hội-thảo hai ngày mang tên “Voices from the South” (“Những tiếng nói từ miền Nam”) là một nỗ lực của Giáo-sư Sử-học Keith W. Taylor, khoa-trưởng Khoa Á-đông-học tại Cornell, nhằm đem lại một vài sự thực bị lãng quên / xuyên tạc trong mấy chục năm qua. Mở đầu buổi hội-thảo vào sáng thứ Hai, 11/6, G.S. Taylor cho rằng những người viết về lịch-sử VN và chiến-tranh VN trong hàng chục năm qua đã không mấy quan tâm đến những tiếng nói của miền Nam VN, nhất là của thời Đệ-nhị Cộng-hoà. Thì đây, cuộc hội-thảo này sẽ nhằm khoả lấp được phần nào những thiếu sót của sử-học về VN trong hàng chục năm qua. Nếu trong tiếng Anh đã có những sách viết về thời Đệ-nhất Cộng-hoà của Tổng-thống Ngô Đình Diệm thì những sách viết về thời Đệ-nhị Cộng-hoà (1967-1975) phải nói là rất hiếm, gần như không có.
Vì những lý-do trên, cuộc hội-thảo đã mời một số nhân-chứng cuối cùng của thời Đệ-nhị Cộng-hoà để cho họ có thể giúp ta nhìn lại vấn-đề một cách chính-xác hơn.
Được tài-trợ bởi một ngân-quỹ của sáng-hội Einaudi, cuộc hội-thảo đã cho các tham-dự-viên cơ-hội nghe một số tiếng nói của những người đã thực-sự đóng những vai trò đáng kể trong giai-đoạn 10 năm sau cùng của Việt-nam Cộng-hoà.

BẠN ĐỒNG HÀNH CỦA ĐỘC TÀI. NGUYỄN HƯNG QUỐC


Fri, 06/29/2012 - 00:29

Nguyễn Hưng Quốc



Kết quả các cuộc điều tra quốc tế về mức độ lạc quan hay thỏa mãn đối với cuộc sống của dân chúng thường cho thấy một nghịch lý: phần lớn các nước phát triển, giàu có có trình độ dân trí cao thường bị xếp hạng rất thấp, có khi gần cuối bảng (ví dụ, trong bảng xếp hạng về chỉ số hạnh phúc mới đây, Đan Mạch đứng thứ 110; Bỉ, 107; Mỹ, 105; Singapore, 90; Úc, 76; Phần Lan, 70; Pháp, 50) trong khi đó, các nước kém phát triển, nghèo nàn, và có trình độ dân trí thấp, ngược lại, lại có chỉ số rất cao, có khi, như trường hợp của Việt Nam, đứng đầu bảng, nếu không nhất thế giới thì cũng nhất châu Á (các nước đứng bên cạnh Việt Nam trong chỉ số hạnh phúc là Colombia, El Salvador, Jamaica, Bangladesh và… Cuba!)
Tại sao lại có sự nghịch lý như vậy?
Trong bài trước, tôi đã kể về bà dì họ của tôi, dì Mười, như một ví dụ. Theo tôi, trường hợp như vậy khá phổ biến, từ đó, có thể cho chúng ta một câu trả lời: Tầm nhìn ngắn và hẹp với mấy biểu hiện chính:
Thứ nhất, chỉ quan tâm đến những nhu cầu trước mắt, chủ yếu là nhu cầu kinh tế, trong đó, hầu hết chỉ giới hạn trong chuyện ăn, mặc và ở. Có được nơi để ở và đủ ăn, đủ mặc là đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Không những ăn no mà còn có thể nhậu nhẹt, cà phê vào buổi sáng, bia ôm vào buổi chiều lại càng hạnh phúc. Mặc quần áo không những lành lặn mà còn có hiệu, dù là hiệu nhái, lại càng hạnh phúc hơn nữa.

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

GIẢM PHÁT RỒI LẠM PHÁT. NGUYỄN XUÂN NGHĨA

...- Bản thân tôi thì còn hoài nghi hơn vậy vì cho là lãnh đạo kinh tế của Việt Nam chưa thấy cái vấn đề thật nó nằm ở đâu. Hoặc như có thấy thì cũng chẳng giải quyết được vì nó nằm trên đầu, nằm trong hệ thống chính trị. Đấy là cách giải thích duy nhất hợp lý khi người dân chứng kiến sự phá sản và vỡ nợ của nhiều tập đoàn kinh tế nhà nước mà lãnh đạo chính trị không giải quyết mà vẫn tự ký giấy ban khen trong khi các tiểu doanh thương đã bị chìm dưới đáy. Thất nghiệp và nghèo đói là những gì đang chờ đợi khi những người cầm đầu hệ thống chính trị này cứ chỉ nói đến cải cách hay tái cấu trúc trên giấy...

GIẢM PHÁT RỒI LẠM PHÁT

Vũ Hoàng & Nguyễn-Xuân Nghĩa, RFA Ngày 120627

Kinh tế Việt Nam chưa đụng đáy, sẽ đụng nhưng doanh nghiệp đã "chết lâm sàng"....



* RFA photo - Ngân Hàng Trung Ương tại Hà Nội hôm 13/6/2012*


Chỉ số giá tiêu dùng trong Tháng Sáu tại Việt Nam đã giảm tới mức thấp nhất trong vòng 38 tháng vừa qua và giảm mạnh nhất tại Hà Nội. Sự kiện này xảy ra sau khi kinh tế Việt Nam bị lạm phát rất cao từ năm ngoái. Liệu đấy có là dấu hiệu cho thấy chính sách điều tiết vĩ mô đã phần nào đạt kết quả, hay ngược lại, đây là triệu chứng đáng ngại của hiện tượng giảm phát? Vũ Hoàng nêu câu hỏi với chuyên gia Nguyễn-Xuân Nghĩa, tư vấn kinh tế của đài Á châu Tự do.


Thiểu phát, Giảm phát rồi Lạm phát

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012

BÊN TRONG CÁC VỤ TỰ THIÊU Ở TÂY TẠNG LÀ DO SỰ DIỆT CHỦNG VĂN HÓA. ASIA TIMES

Asia Times

Bên trong các vụ tự thiêu ở Tây Tạng là do sự diệt chủng văn hóa

Tác giả: Emily-Anne Owen

http://www.atimes.com/atimes/China/NF26Ad01.html

Người dịch: Dương Lệ Chi
26-06-2012


BẮC KINH – Chính phủ Trung Quốc không phải “loại bỏ chủ nghĩa cá nhân”, nhưng thay vì [Trung Quốc] khuyến khích sự đa dạng tôn giáo, văn hóa và ngôn ngữ, Đức Đạt Lai Lạt Ma, lãnh đạo tinh thần của Tây Tạng, bị gây sức ép sau vụ tự thiêu nữa của một người Tây Tạng ở tỉnh Thanh Hải, Trung Quốc tuần qua. Phát biểu tại Đại học Westminster ở London tuần trước, Đức Đạt Lai Lạt Ma thúc giục chính phủ Trung Quốc học hỏi từ sự thành công của chủ nghĩa đa nguyên ở Ấn Độ, nơi ông đã sống lưu vong kể từ khi rời bỏ quê hương mình vào năm 1959.

NGUYỄN CHÍ VỊNH: CÁO GIÀ HÀ NỘI LÙ LÙ XUẤT HIỆN TỪ BÓNG ĐÊM

Nguyễn Chí Vịnh: Cáo già Hà Nội lù lù xuất hiện từ bóng đêm

06/26/2012 - 23:06

Greg Torode/South China Morning Post

http://www.scmp.com/portal/site/SCMP/menuitem.2c913216495213d5df646910cba0a0a0/?vgnextoid=71093f85e6918310VgnVCM100000360a0a0aRCRD&vgnextfmt=teaser&s=news

Lê Quốc Tuấn. X-CafeVN chuyển ngữ

Lối 'Ngoại giao kiều du kích' không còn là một phần của bộ máy tình báo Việt Nam, và ông ta đang được quan sát chặt chẽ khi đang cố gắng cân bằng những mối quan hệ với Trung Quốc.
Đối với những người từng biết đến ông, Nguyễn Chí Vịnh, là nhà tư tưởng chiến lược sắc sảo nhất của Việt Nam. Với những người khác thẳng thắn hơn. Họ nói vị thứ trưởng quốc phòng này, là một con cáo già mưu mô nhất.

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2012

CHUYỆN HỞ HANG VÀ XẤU HỔ. ALAN PHAN

Chuyện hở hang và xấu hổ

By Alan Phan

BLOG CỦA ALAN NGÀY THỨ TƯ 20/6/2012




Báo Giáo Dục ngày 19/6 có đăng tin là 2 hoa hậu người mẫu gì đó ở VN rất “buồn và xấu hổ” khi phát ngôn tại một hội nghị “chống hở hang”. Đem tiền thuế của dân, rồi tổ chức một hội nghị đầy những siêu mẫu, chân dài…các quan chức này “khôn và thâm” thật.
Alan tôi lại có suy nghĩ ngược lại. Xã hội này không hở hang đủ. Cứ nhìn bọn Âu Mỹ, gì chúng cũng “mở” ra thì hệ quả là một cách giảm stress cho người nhìn, an tâm vì xấu đẹp gì cũng là những con người thật và nếu ai ghét những giả dối, sĩ diện, màu mè…thì “mở ra” là một hành xử đạo đức nhất.
Tôi chán nhất là những xã hội và con người thích dấu giếm, bưng bít…và lại còn áp đặt mọi người phải theo họ mà che đậy, chui nhủi. Bóng tối là môi trường tốt nhất để bọn côn trùng sinh sôi nẩy nở, lũ chuột gián hoành hành ô nhiễm, và bọn trộm cắp âm mưu hại người. Muốn căn nhà sạch sẽ thì phải mở cửa ra để có ánh sáng tràn vào, biết chỗ mà quét dọn chùi rửa.
Còn xấu hổ…thì tôi chỉ xấu hổ khi tôi có bụng phệ vì ăn nhậu liên tục hay da mặt đã dầy ra vì trơ tráo. Thân hình của tôi Trời Phật ban cho thì sao cũng là đẹp và thánh thiện. Ngoài ra, tôi sẽ chỉ xấu hổ khi dân tôi bị nhân loại chê bai vì nghèo đói, coi thường vì thiếu văn minh lễ giáo, khinh bỉ vì thích ăn cắp và …nổ bậy.
Không biết tôi có xin được một giấy phép để tổ chức một hội nghị chống lại những “chống hở hang” không nhỉ? Các bạn BCA và các chân dài có theo tôi để khoe cái “mở” của chúng mình không?

Alan

KỶ NIỆM LẦN THỨ 91 NGÀY THÀNH LẬP ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC

KỶ NIỆM LẦN THỨ 91 NGÀY THÀNH LẬP ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG QUỐC:
TÍNH HỢP PHÁP CHÍNH QUYỀN CỦA ĐẢNG ĐÃ PHẢI CHỊU SỰ NGHI NGỜ CHƯA TỪNG THẤY


http://www.peacehall.com/news/gb/pubvp/2012/06/201206231936.shtml

Tác giả: Bành Đào
Người dịch: Quốc Thanh
23-06-2012

1 tháng 7 năm nay là ngày kỷ niệm 90 năm thành lập Đảng cộng sản Trung Quốc. Trong ngày kỷ niệm này, món quà hấp dẫn nhất mà người dân đại lục tặng cho Đảng cộng sản Trung Quốc là những cuộc biểu tình chống đối liên tục không ngừng và những hoạt động bảo vệ nhân quyền ào ào như vũ bão. Đối với Đảng cộng sản Trung Quốc thì năm 2012 thực sự đáng gọi là một năm đầy xáo động và khiến cho người ta phải bấn loạn. Qua các sự kiện Bạc-Vương, sự kiện Trần Quang Thành, sự kiện “bị bức tự sát” hoặc “bị mưu sát” của Lý Vượng Dương và những người khác cùng một loạt những sự kiện làm tổn thương nghiêm trọng đến quyền con người…, tính hợp pháp của Đảng cộng sản Trung Quốc và chính phủ cùng những hành vi điều hành của mình đã phải chịu sự nghi ngờ chưa từng thấy, hình ảnh cầm quyền của Đảng bị sa sút thê thảm. “Nhân dân làm chủ” liền trở thành một sự nhạo báng cho hiện thực chính trị của Đảng cộng sản Trung Quốc.
Giữ ổn định bằng thối nát và bạo lực làm mất sạch lòng người.