Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2018

BẦU CỬ TỚI: NGHĨ GÌ?


BẦU CỬ TỚI: NGHĨ GÌ?

Vũ Linh

Saturday, May 19, 2018





 Còn chưa tới nửa năm nữa là bầu quốc hội giữa mùa, tức là kỳ bầu không có bầu tổng thống. Toàn thể Hạ Viện và một phần ba Thượng Viện bầu lại. 36 thống đốc và hàng ngàn chức vụ tiểu bang và địa phương cũng được bầu lại. Ai cũng hiểu trong chính trị Mỹ, sáu tháng dài như sáu thế kỷ. Bất cứ chuyện gì cũng có thể xẩy ra đảo lộn tình hình chính trị.

Nhất là trong lần bầu cử này còn có yếu tố Mueller. Ông đúc kết điều tra, tuyên bố TT Trump vi phạm vài tội tầy trời hay vô tội sẽ có ảnh hưởng rất lớn trong cuộc bầu, mặc dù TT Trump không có trong danh sách bầu bán nào.

Ta thử nhìn lại vấn đề xem sao.

Kinh nghiệm lịch sử bầu bán Mỹ, những kỳ bầu giữa mùa thường đưa đến thắng lợi cho đảng đối lập với tổng thống. Trên phương diện tâm lý cũng dễ hiểu. Những người thỏa mãn với tổng thống thường ngồi nhà, không đi bầu, trong khi những người bất mãn, bực mình với tổng thống thì hăng hái đi bầu để phá tổng thống. Đối lập thắng nhiều hay ít tùy hậu thuẫn hay chống đối tổng thống mạnh hay yếu.

Kỳ bầu năm nay, theo kinh nghiệm lịch sử, ai cũng nghĩ DC sẽ thắng, chiếm được đa số tại Hạ Viện vì chỉ cần thắng thêm 24 ghế, tương đối dễ. Nhưng chưa đủ khả năng chiếm Thượng Viện. Trái lại, CH có thể thắng thêm ít ra 2-3 ghế nữa tại Thượng Viện. Đó là suy luận bình thường.

Tuy nhiên, năm nay, không kể công tố Mueller, còn có một yếu tố đặc biệt có thể thay đổi cuộc diện, chưa chắc DC sẽ chiếm được đa số tại Hạ Viện. Đó là TT Trump, một tổng thống gây tranh cãi như chưa bao giờ thấy trong lịch sử Mỹ.

Ông Trump là người có sức thu hút lạ lùng vô tiền mà chắc cũng khoán hậu luôn. Khi nghe đến tên ‘Trump’, không ai có thể lửng lơ con cá vàng được. Hoặc là nhẩy dựng lên xỉa tay mạt xát, hoặc là nhẩy nhổm lên tung hô ngất trời. Từ đó, nhiều chuyên gia dự đoán cuộc bầu tới, sẽ có nhiều cử tri đi bầu hơn những lần trước. Bên chống, bên bênh, bên nào đi bầu nhiều hơn, bên đó ăn tiền. Đây là câu hỏi không ai đoán trước được. Cũng như kỳ bầu tổng thống vừa qua, tất cả mọi người đều ngã ngửa trước chiến thắng bất ngờ của ông Trump.

TT Trump có cách hành xử không giống bất cứ tổng thống nào khác.

Đặc điểm lạ nhất của ông là thích đánh nhau với truyền thông. Tất cả các tổng thống khác đều lo khúm núm nịnh truyền thông, nhưng TT Trump và truyền thông thì coi nhau như kẻ thù. TT Trump hăm hở, không bỏ lỡ cơ hội sỉ vả TTDC, làm như muốn khiêu khích cho chúng đánh ông mạnh hơn nữa. Chẳng những vậy, ông còn qua mặt truyền thông, một năm rưỡi mà chỉ họp báo đúng một lần, nói chuyện thẳng với dân chúng qua các tuýt ‘ruột ngựa’, nghĩ sao viết vậy, chẳng rào đón, chẳng nể nang ai. Mỗi ngày vài chục cái tuýt, có khi giữa đêm 2-3 giờ sáng cũng tuýt.

Ông Trump là đại tỷ phú nhưng lại khinh miệt giới tài phiệt, và lại được giới lao động ủng hộ mạnh. Ông không để ý đến chính trị cũng như chẳng có một ly kinh nghiệm chính trị, nhưng muốn dùng chính trị để đổi đời, vào Tòa Bạch Ốc ngay, hạ cả lô chính trị gia chuyên nghiệp từ thống đốc, thượng nghị sĩ, dân biểu, đến Hillary, dễ như trở bàn tay. Nhưng lại vẫn bị đám thua cuộc này chê là… ngu dốt?!

Một đặc điểm nữa là cách ông làm việc có tính thực dụng không khác gì giao dịch kinh doanh. Hét giá cho to, rồi điều đình, de lui, tiến tới, rồi thỏa thuận. TTDC mù tịt, chẳng đoán được tổng thống đang làm gì, bực mình sỉ vả ông bất nhất làm mất uy tín nước Mỹ. Làm như thể TTDC nhục mạ tổng thống thì uy tín của Mỹ trên thế giới mới tăng vậy. Ông Trump coi như pha.

Những người thù ghét TT Trump tố ông đủ tội, kể cả những tội phóng đại và những tội mà các tổng thống khác làm thì không sao. Ông bị tố lem nhem gái gú (so với Clinton, Kennedy thì sao?), vô tài bất tướng (so với Carter?), vua nói láo (so với Obama?), ăn nói hàm hồ, bị bệnh tâm thần, kỳ thị tất cả những ai không phải da trắng,… Những người ủng hộ ông thì thích tính nói thẳng, quyết định mau chóng không lươn lẹo, dám nói dám làm, không vuốt đuôi ai hết, có viễn kiến lớn chứ không thuộc loại phải điều nghiên chi tiết hành chánh hay cân nhắc hậu quả chính trị cả nửa ngày trước khi uống một ly nước.

TT Trump, trên phương diện cá nhân có thể bị rất nhiều người thù ghét đến xương tủy, nhưng trên phương diện thành quả, lại là một tổng thống có thể nói thành công nhất trong lịch sử cận đại. [Muốn biết rõ hơn, xin đọc 2 bài báo Mỹ đầu tiên trong trang ‘Báo Mỹ’ trên Diễn Đàn tuần này]

TTDC hiện nay tràn ngập tin nóng bỏng về cô đào đóng phim sex. Vừa muốn câu người coi để lấy quảng cáo, vừa có dịp bôi bác TT Trump. Sex là loại tin hấp dẫn nhiều người coi vì hiếu kỳ hay vì tính tiêu khiển, nhưng không phải là loại tin quyết định lá phiếu. Tin quyết định lá phiếu là những tin liên quan trực tiếp đến đời sống cụ thể của họ: công ăn việc làm, túi tiền, thuế má, và an toàn. Mà khổ cho khối đối lập DC, đây lại là những địa hạt mà TT Trump thành công nhất.

Túi tiền: luật thuế mới tuy rất ít người thấy ảnh hưởng cụ thể cho đến khi phải khai thuế sang đầu năm tới, nhưng đã được hiểu rõ hơn trong đám khói hỏa mù do phe cấp tiến tung ra. Khi mới ra, chỉ có một phần tư dân ủng hộ, bây giờ đã lên tới hơn một nửa.

Nhiều người bỏ tiền vào túi nhưng miệng vẫn lẩm bẩm “nó giảm thuế cho tao có vài trăm nhưng giảm cho mấy thằng triệu phú cả triệu”. Thế mới nói con người lòng tham vô đáy, được bao nhiêu cũng không đủ, vẫn càu nhàu khiếu nại. Các cụ đó quên mất sau khi trừ, nhiều cụ chẳng còn đóng xu thuế nào, hay chỉ đóng vài trăm, vài ngàn là nhiều, trong khi các tay triệu phú sau khi trừ rồi, vẫn đóng bạc triệu để các cụ được tiền trợ cấp.

Lý tưởng của các cụ là không đóng xu thuế nào, nằm dài ở nhà nướng BBQ ăn nhậu với con cháu, nhưng lại được trợ cấp đủ kiểu, con cháu ăn ba đời vẫn chưa hết. Các cụ cũng quên là trừ thuế cho các cụ thì các cụ cũng chỉ có tiền ra chợ mua vài chai bia và vài miếng thịt về ăn mừng là hết, trong khi trừ thuế cho các đại gia thì họ có cơ hội mở hãng xưởng, cấp việc làm cho các cụ, không tốt hơn sao? Trừ phi các cụ bực mình vì có công ăn việc làm nghĩa là bắt các cụ phải đi làm?

Bà Nancy Pelosi, lãnh tụ khối thiểu số DC tại Hạ Viện hứa sẽ thu hồi luật thuế của TT Trump, tức là tăng thuế lại cho tất cả mọi người. Đảng DC đi vận động tranh cử với chương trình tăng thuế chính là ước mơ lớn nhất của CH vì đảm đảm sẽ giúp CH đại thắng.

Công ăn việc làm: tin mới nhất, tỷ lệ thất nghiệp đã xuống tới 3,9%, thấp nhất từ gần hai thập niên qua. Có gì cần bàn thêm?

Có một chuyên gia kinh tế rất ‘vĩ đại’ của khối cấp tiến, Paul Krugman, giải Nobel kinh tế chứ không phải chơi. Trong thời tranh cử, ông điều nghiên chương trình kinh tế của Trump và phán “nếu tay này đắc cử và thi hành những biện pháp kinh tế của hắn, xóa bỏ chính sách của TT Obama, rút khỏi TPP, giảm thuế lợi tức cá nhân cũng như giảm thuế lợi nhuận kinh doanh, thu hồi cả ngàn luật lệ kinh doanh đang điều hành guồng máy kinh tế, mở chiến tranh mậu dịch với Trung Cộng và cả thế giới, nếu Trump làm những chuyện này thì kinh tế sẽ đi vào suy thoái rất nhanh, lạm phát và thất nghiệp tràn lan, thị trường chứng khoán sẽ xụp đổ trong vài tuần đầu”. Ông ta còn tiên đoán nhiều chuyện kinh hoàng lắm.

Ông Trump đắc cử thật, và chỉ trong chưa tới một năm rưỡi, xóa phần lớn chính sách của TT Obama, làm tất cả những gì ông Krugman mô tả ở trên. Kết quả? Chẳng ai thấy kinh tế suy thoái, thất nghiệp gia tăng, lạm phát phi mã, hay chứng khoán suy xụp. Trái lại hết. Dân Mỹ nói chung chưa bao giờ lạc quan như bây giờ.

TT Trump làm ngược lại tất cả những gì TT Obama đã làm. Ấy vậy mà vẫn có vài cụ phán “tất cả đều là thành quả nhờ Trump sáng suốt tiếp tục thi hành chính sách kinh tế tuyệt vời của Obama”. Cái này gọi là nói trong tinh thần phe phái mù quáng mà chẳng biết mình nói gì, đáng dạy bảo lại cho khôn ra hơn là đáng trách.

Có cụ dẫn chứng bằng hai con số của thị trường chứng khoán: khi Obama tuyên thệ, Dow Jones là 6.400 điểm; khi Trump tuyên thệ, Dow Jones là 19.700. Trong 8 năm Obama, tăng 12.300. Quá tài giỏi? Có thể, nhưng thua xa Trump! Từ ngày TT Trump đắc cử đến nay, DJ tăng 7.000 điểm, tức là trong 18 tháng của Trump, tăng gần bằng 60 tháng của Obama.

Dĩ nhiên đây là cách diễn giải đơn giản, không phân tích kỹ tất cả các yếu tố, nhưng đó là cách tính theo cái nhìn thô thiển, ngây ngô của các cụ tỵ nạn, mà các cụ gọi là “những con số biết nói”. Nhìn vào những con số trên, những con số biết nói này rõ ràng … ‘nói lớn hơn’ dưới thời Trump nhưng các cụ lại không nghe thấy.

Chỉ số Dow Jones phản ảnh một thực trạng lớn hơn: đó là thành công kinh tế của TT Trump. Theo trang mạng không đảng phái Real Clear Politics, đây chính là cái nhức răng lớn nhất của đảng DC: nói gì về chuyện kinh tế khi tất cả các chỉ dấu đều có vẻ có lợi cho TT Trump, từ tỷ lệ thất nghiệp thấp ở mức kỷ lục cho đến tăng trưởng kinh tế vẫn đều đặn, từ thuế lợi tức được giảm đến các công ty mang tiền từ ngoài nước về đầu tư tại Mỹ, từ việc tăng thuế quan trên hàng TC đến việc TC chịu thua, đề nghị mua thêm 200 tỷ hàng Mỹ,... Đưa ra chương trình gì bây giờ? Ta thử nhìn qua vài lãnh vực khác.

Bảo hiểm y tế: Ưu tiên số một của TT Trump là thu hồi Obamacare, nhưng ông đã thất bại, không thực hiện được hoàn toàn, nhưng lại thu hồi được phần chính, là phần ép buộc tất cả mọi người phải mua bảo hiểm y tế nếu không sẽ bị đóng thuế phạt. Đây là điều thiên hạ bất mãn nhất. Điều lệ cấm không cho các hãng bảo hiểm không được từ chối bảo hiểm chưa thu hồi được, nhưng đây lại là điều lệ ai cũng muốn giữ, kể cả TT Trump. Do đó, nói chung, thu hồi điều lệ bắt buộc phải mua bảo hiểm đã là một thành công quá đủ của TT Trump.

An toàn cá nhân: Điều mọi người đều thấy rõ, từ ngày ông Trump nhậm chức, chưa có một vụ khủng bố tấn công nào. Đã vậy, ông đưa ra kế hoạch kiểm soát chặt chẽ việc nhận di dân hay tỵ nạn từ Trung Đông, là ổ của khủng bố Hồi giáo quá khích. Sắc lệnh ban hành nhưng chưa được áp dụng trọn vẹn vì bị các quan tòa cấp tiến ngăn chặn, thưa kiện, và Tối Cao Pháp Viện chưa có quyết định tối hậu cho đến giữa tháng Sáu sớm nhất. Tuy nhiên, theo các chuyên gia, có nhiều triển vọng TCPV sẽ đồng ý với TT Trump.

Nhìn ra ngoài nước Mỹ, cả thế giới đang hồi hộp theo dõi diễn tiến quan hệ Mỹ - Bắc Hàn. Vì cả hai ông Trump và Kim đều là những người quyết định khó đoán trước nên chẳng ai đoán được cuộc đàm phán sắp tới của đôi bên có thành sự thật không, sẽ đi đến đâu. Chỉ biết có tin không vui cho đảng DC: gần 80% dân Mỹ ủng hộ việc TT Trump đàm phán với Cậu Ấm Ủn. Nếu đàm phán đưa đến một hiệp ước hòa bình lâu dài tại Hàn Quốc, đảng DC sẽ loay hoay không biết phải làm gì.

Vì bí đường trên vấn đề chính sách, nên phe đối lập và TTDC đành phải chúi mũi đánh những chuyện cá nhân, khua gõ ầm ĩ chuyện TT Trump ngủ với ai cách đây mấy chục năm, trả bao nhiêu tiền,... Chuyện lăng nhăng chẳng liên quan xa gần gì cuộc sống của người dân. Thời TT Clinton dính vào chuyện cô Monica, đảng DC và TTDC nhún vai “chỉ là chuyện sex cá nhân vớ vẩn”. Nhưng bây giờ thì cũng cái đảng DC và TTDC đó lại rầm rộ la hoảng chuyện cô đào đóng phim sex, cho dù đó là chuyện của cả chục năm trước chứ không phải chuyện xẩy ra trong Phòng Bầu Dục như thời Clinton.

Nôm na ra, thiên hạ có nhiều dị nghị với cá nhân TT Trump, nhưng ủng hộ mạnh những chính sách của ông. Ngay cả việc chống đối cá nhân cũng đang biến chuyển có lợi. Tin lạ và… rất buồn cho các cụ: tỷ lệ hậu thuẫn của TT Trump hiện nay hơn xa tỷ lệ của TT Obama cùng thời kỳ này năm 2010. Cuộc bầu giữa mùa năm đó, DC mất 63 ghế, thất bại lớn nhất của đảng cầm quyền trong hơn 60 năm vì dân Mỹ chống Obamacare. Ta chờ xem CH năm nay ra sao.

Tình trạng hiện nay của đảng DC là một bức tranh khá phức tạp.

Không ít người thù ghét Trump thật, nhưng như thượng nghị sĩ Schumer, lãnh tụ khối DC tại Thượng Viện đã nói, chống Trump không phải là một chương trình tranh cử. Danh hài Jimmy Kimmel, chuyên gia mang Trump ra làm trò cười, đã cho biết anh ta sẽ chấm dứt kiểu hài này vì theo thăm dò của chính anh ta, khán giả TV nói riêng và dân Mỹ nói chung có vẻ đã nhàm chán với những tấn công liên tục và quá đáng chống Trump của TTDC và Hồ Ly Vọng từ gần hai năm nay. Thậm chí, tạo phản ứng ngược luôn.

Ông Levi Sanders, con của cụ xã nghĩa Bernie Sanders, đang ra tranh cử dân biểu, đã nhận định “đảng DC sai lầm lớn khi miệt thị Trump, không nhìn nhận những thành quả của ông, và nhất là khinh bỉ khối cử tri của Trump”. Theo Washington Post, khối cử tri của TT Trump cảm thấy bị khinh thường, xúc phạm vì TTDC và khối cấp tiến trịch thượng, chê họ là ngu dốt, kỳ thị, khiến họ càng ủng hộ Trump mạnh hơn. Cựu thị trưởng San Francisco, ông da đen Willie Brown, kêu gọi đảng DC nếu muốn tránh đại họa trong kỳ bầu tới, cần chấm dứt việc đánh Trump đến độ vô lý hiện nay.

Lôi chuyện đàn hặc ra? Một vài dân biểu DC vẫn hô hào chuyện này, như bà dân biểu Maxine Mát-Dây Waters, nhưng cấp lãnh đạo đảng DC thì trái lại, đang lo chạy cho xa khỏi vụ đàn hặc vì họ thấy đây là chuyện quá đáng, chỉ khích động cử tri của TT Trump đi bầu cho đông để bảo vệ TT Trump.

Đề nghị chương trình mới? Nói thì dễ nhưng làm quá khó. Đảng DC dường như đã cạn ý, không biết đưa ra được chương trình nào mới lạ hết. Chẳng lẽ lại đưa ra những chương trình ngược lại những gì TT Trump đang làm? Tăng Thuế? Khuyến khích các công ty đừng mở hãng xưởng? Đừng tạo công ăn việc làm cho dân? Mở toang cửa cho di dân tha hồ vào? Đề nghị cả nước thành vùng an toàn cho di dân lậu? Tuyên dương băng đảng M-13 là thần tượng? Chấm dứt mọi thanh lọc cho dân tỵ nạn Trung Đông tha hồ vào? Không nói chuyện với Bắc Hàn? Giảm thuế nhập cảng cho Trung Cộng? Trở về thoả ước chống hâm nóng địa cầu và đóng ngay 2 tỷ đô TT Obama đã hứa mà chưa nộp? Phục hồi lại cả ngàn luật lệ thủ tục hành chánh phiền toái cản trở kinh doanh?

Thật ra, nói DC không có chính sách gì không đúng hẳn. Sự thật là đã có hàng loạt  đề nghị mới, nhưng đều mang tính tạp nhạp, không có phối hợp chặt chẽ với nhau. Đã vậy, nói chung, DC lại đang chạy qua phiá tả mạnh hơn nữa, với Cali dẫn đầu. Cổ võ cho những chuyện như bảo hiểm và dịch vụ y tế do Nhà Nước cung cấp hết, học phí miễn hoàn toàn cho tất cả, kể cả đại học, Nhà Nước mướn hết tất cả những người thất nghiệp.

Hô hào chạy qua phiá tả, nhưng nhìn lại thì trong các cuộc bầu đặc biệt gần đây, vài ông bà DC đã thắng lớn, mà lại là những người không thiên tả gì hết. Trái lại, họ là những người ôn hòa, rất gần với các dân cử của đảng CH, lo chạy cho xa khỏi bà Nancy Pelosi. Không còn là anh trí thức cấp tiến cực đoan nữa, mà lý tưởng nhất là một anh –hay chị- cựu quân nhân, người hùng từ Iraq hay Afghanistan, hay một người như ông DC Doug Jones mới thắng cử ghế thượng nghị sĩ Alabama nhưng đã liên tục biểu quyết theo TT Trump. Nếu đây là những dân biểu tương lai của DC thì đảng này có chiếm Hạ Viện thì cũng chẳng có hại gì cho TT Trump. Khối dân biểu ôn hòa này dường như cũng không hồ hởi gì với việc đàn hặc TT Trump.

Đặc biệt hơn, cuộc bầu năm nay sẽ có nhiều phụ nữ tham gia nhất lịch sử, nhất là trong đảng DC vì cơ hội khai thác phong trào #MeToo, chống xách nhiễu tình dục phụ nữ, cũng như khai thác việc TT Trump bị TTDC tố ‘thiếu đạo đức’ qua quan hệ với cô đào phim sex.

Nhìn chung, tình hình hiện nay mù mịt hơn sương mù Đà Lạt. Báo phe ta Washington Post lo ngại việc hậu thuẫn của TT Trump đang tăng và việc cử tri CH đổ xô đi bầu trong nội bộ đảng –primaries- mấy tuần qua, và bầu toàn cho những ứng cử viên được TT Trump ủng hộ, sẽ thay đổi cuộc diện, có thể giúp CH giữ đa số tại Hạ Viện luôn. Một ác mộng ‘vĩ đại’ của DC!



Thời Sự Hàng Tuần ngày 19 tháng 5, 2018


Thời Sự Hàng Tuần ngày 19 tháng 5, 2018

WeeklyNews

Đỗ Văn Phúc biên tập và bình luận

Du khách Tàu bị phản đối ở Việt Nam

Hình trên mạng cho thấy nhiều du khách Tàu khi sang Việt Nam đã mặc những chiếc áo thun phía lưng in hình bản đồ Trung Hoa với đường lưỡi bò mà Trung Cộng tự coi là lãnh hải của họ.

Việc này xảy ra tại phi trường Cam Ranh khi bọn du khách dừng lại làm thủ tục nhập cảnh và đã gây ra làn sóng phẫn nộ trong người Việt Nam. Họ đòi nhà cầm quyền phải trục xuất bọn du khách Tàu

Đây không phải là lần đầu xảy ra những trường hợp vi phạm chủ quyền Việt Nam. Trước đây, tại phi cảng Tân Sơn Nhất, một du khách Trung Cộng xuất trình cuốn sổ thông hành có bản đồ với vùng lưỡi bò và bị một nhân viên quan thuế di trú Việt Nam dùng mực bôi bản đồ và viết vào sổ hai chữ Fuck You. Nhiều nhân viên tại các hải cảng Đà Nẵng và Phú Quốc từ chối đóng dấu thị thực vào sổ thông hành nào có in tấm bản đồ có lưỡi bò.

Kỹ nghệ du lịch Việt Nam năm ngoái nhận vào hơn 4 triệu du khách từ Hoa Lục. Bọn du khách này nghênh ngang, thô lỗ và rất thiếu văn minh. Dù không ưa du khách Tàu, nhưng phía Việt Nam vẫn nhận họ vào vì số tiền chi tiêu khá bộn của họ. Nhiều đoàn du khách Tàu còn mang theo hướng dẫn viên du lịch riêng. Bọn này khi đi thăm các thắng cảnh Việt Nam, đã có những giải thích sai lạc, xuyên tạc lịch sử Việt Nam.

Ngày 19 tháng 5, ngày sinh ác quỷ 

Ngày 19 tháng 5 có nhắc cho quý vị những biến cố nào không? Xin đừng nói rằng đây là ngày sinh của Hồ Chí Minh! Mà hãy nói đây là ngày đen tối khi một tên đồ tể khát máu ra đời mà đã đưa đất nước và dân tộc Việt Nam vào một giai đoạn đen tối nhất trong lịch sử. Hồ Chí Minh, kẻ đã du nhập chủ nghĩa Cộng Sản độc tài, kẻ đã đẩy vào lò lửa chiến tranh hàng triệu người Việt, kẻ đã nhúng tay vào máu hàng trăm ngàn nông dân, thường dân vô tội qua những chiến dịch cải cách ruộng đất, tổng tiến công tổng nổi dậy. Nếu tin có một địa ngục dành cho những kẻ ác; chúng tôi nguyền rủa linh hồn của Hồ Chí Minh và bọn Cộng Sản sẽ muôn đời giam cầm trong địa ngục đó.



Kim Jong-un dọa sẽ hủy bỏ cuộc gặp gỡ với Tổng Thống Trump.

Nại lý do Hoa Kỳ và Nam Cao Ly đang tiến hành cuộc thao diễn quân sự hàng năm, Kim Jong-un cho hay anh ta có thể sẽ hủy bỏ cuộc họp với Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump vào tháng 6 sắp tới ở Singapore. Theo Kim, Bắc Cao Ly không thể để cho Hoa Kỳ xử ép, dồn vào góc tường như thế.

Trong mấy ngày qua, Bắc Cao Ly đã cho thấy họ đã và đang phá hủy các vị trí trước đây dùng để thí nghiệm hoả tiễn. Nhưng nhà quan sát tuy ghi nhận việc này như một tiến triển tốt về phía Bắc Cao Ly; nhưng cũng nghi ngờ rằng các vị trí thử nghiệm đã bị hư hỏng nặng trước đó mà Kim sẽ chẳng thể còn sử dụng được.

Bà Huckabee Sanders, Tham Vụ Báo Chí Bạch Cung cho hay việc Kim Jong-un tuyên bố doạ hủy bỏ cuộc họp là điều có thề tiên liệu trước. Tuy nhiên phía Hoa Kỳ vẫn tiến hành cuộc họp.

Cuối tuần trước, Bắc Cao Ly đã thả hết 3 người Mỹ gốc Cao Ly bị bắt giữ vì tội mà họ cho là gián điệp. Khi phi cơ chở ông Bộ Trưởng Ngoại Giao Pompeo và ba người này đáp xuống phi trường hỗn hợp quân dân sự Andrews, TT Trump và Đệ Nhất Phu Nhân đã lên tận phi cơ đón họ, dù lúc đó đã khuya.

Khai trương Toà Đại Sứ Hoa Kỳ ở Jerusalem

Thực hiện lời hứa của mình và cũng là điều mà các hành pháp trước đây đã thỏa thuận, Tổng Thống Trump đã ra lệnh dời toà Đại Sứ Hoa Kỳ vào thành phố Jerusalem. Lễ khánh thành cử hành sáng thứ Hai vừa qua với sự tham dự của Thủ Tướng Do Thái Benjamin Netanyahu. Phía Hoa Kỳ có bà Ivanka Trump cùng chồng là Jared Kushner, Bộ Trưởng Thương Mại Steven Mnuchin. Toà nhà cũ tại Tel Aviv trở thành Toà Tổng Lãnh Sự.

Năm 1995, Quốc Hội Hoa Kỳ (thời hành pháp Bill Clinton) thông qua Đạo Luật về Thủ đô Jerusalem (Jerusalem Embassy Act) trong đó bắt buộc dời toà Đại Sứ Hoa Kỳ từ Tel Aviv vào thành phố Jerusalem. Nhưng qua 23 năm, chẳng có ông nào dời! Ngày 6 tháng 12, 2017 Tổng Thống Donald Trump chính thức thừa nhận Jerusalem là thủ đô của Israel và loan báo ý định của ông sẽ dời toà Đại sứ vào đây. Quyết định của ông bị toàn bộ 14 nước hội viên Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc ra nghị quyết phản đối, chỉ có Hoa Kỳ sử dụng quyền phủ quyết để bác bỏ nghị quyết này. Theo sau Hoa Kỳ là nước Guatemala cũng sẽ dời Toà Đại sứ của họ vào Jerusalem. Một câu lạc bộ bóng tròn của Israel đã bày tỏ sự phấn khích trước sự kiện Mỹ dời Toà Đại Sứ, đã lấy tên Tổng Thống Trump làm tên của câu lạc bộ.

Cần nhắc lại rằng vào tháng 4, 2017, Bộ Trưởng Ngoại Giao Nga tuyên bố Nga xem Tây Jerusalem là thủ đô của Israel trong điều kiện Đông Jerusalem là thủ đô của nước Palestine tương lai.

Cả hai chính phủ Do Thái và nhà cầm quyền Palestine đều coi Jerusalem là thủ đô của họ.

Lập trường của Tổ chức Giải Phóng Palestine (PLO) cũng coi Đông Jerusalem sẽ là thủ đô của Palestine và Tây Jerusalem là thủ đô của Israel trên căn bản là hai nhà nước sẽ có toàn chủ quyền trên phần thành phố của mình với những cơ cấu hành chánh riêng. Họ cũng muốn có một hội đồng phát triển chung chịu trách nhiệm về hợp tác phát triển thành phố.

Hiện nay, có Nga và Trung Cộng thừa nhận nhà nước Palestine với thủ đô là Đông Jerusalem.

Việc Hoa Kỳ di chuyển toà Đại Sứ vào Jerusalem đã gây nhiều phản đối từ ngay các nước Tây Phương, và đã đưa đến bạo động trong những ngày qua tại biên giới Do Thái tiếp giáp với Gaza là phần đất của Palestine. Mấy hôm nay, đụng độ dữ dội xảy ra ở biên giới tiếp giáp dãi Gaza. Chính phủ Israel cho hay có khoảng 35,000 người Palestinians cố vượt qua hàng rào cản và quân lính Israel tại 12 điểm dọc theo hàng rào Dãi Gaza.

Dân Palestine do sự kích động của nhóm khủng bố Hamas, đã tấn công vào hàng rào phòng thủ. Họ dùng đủ các loại khí giới cá nhân, bom xăng, dao buá…Lính Israel đã sử dụng hơi cay và có khi phải bắn bằng đạn thật. Theo tin từ phía Palestine, có khoảng 60 người của họ bị chết, trong đó có cả đàn bà, trẻ con; cùng khoảng gần hai ngàn người bị thương. Salah Bardawil, một thành viên cao cấp của tổ chức khủng bố Hamas (Palestine) thú nhận với phóng viên đài Baladna TV rằng trong số người chết có 50 người thuộc tổ chức Hamas!

Theo tin của Lực Lượng Phòng Thủ Israel, trong số những người chết, có ba tên khủng bố đang đặt bom ở hàng rào phía Nam Gaza. Theo báo Washington Post, rõ ràng phía Palestine có khuynh hướng bạo lực. Tên Mohammed Mansoura, 23 tuổi nói với báo chí rằng: “Chúng tôi muốn vào được bên trong (phần đất Israel) và sẽ làm bất cứ điều gì, ném đá, hay giết bọn Do Thái.” Đó cũng là ý nguyện của một người Palestine khác tên là Khamis.

Từ nhiều năm nay, giới truyền thông khi đưa tin về tranh chấp giữa Israel và Palestine, thường thiên vị. Họ chỉ nhìn thấy Israel bắn giết người Palestine mà không quan tâm việc người Palestine khủng bố giết người Israel xảy ra gần như thường xuyên.

Một vài chi tiết lịch sử của Jerusalem

Nước Israel ra đời từ thiên niên kỷ thứ hai trước Tây Lịch khi đoàn lữ hành của dân Israelites dưới sự hướng dẫn của ông Moses từ xứ Egypt, vượt qua biển Đỏ về miền đất hứa mà Chúa Trời đã định cho. Họ chiếm xứ Canaan vào thời Joshua rồi qua đời vua David lập một vương quốc Israel với thủ đô là Jerusalem. Hết đời David, qua đời con là Salomon thì lại chia làm hai vương quốc Judah và Israel.

Dân Do Thái nhiều lần bị lưu đày khỏi xứ sở mình do các cuộc xâm lăng của đế quốc Ba Tư, Babylon, Hellenistic, La Mã, Byzantine tiếp theo là những cuộc thánh chiến đẫm máu giữa Tây Phương và các vua Hồi Giáo để độc chiếm thánh địa Jerusalem. Trước Thế Chiến thứ Hai, ước lượng có khoảng 16.7 triệu dân Do Thái Do Thái sống biệt xứ và bị bạc đãi tại nhiều quốc gia. Do chính sách diệt chủng của Đức Quốc Xã, có hơn 6 triệu dân Do Thái ở các nước Âu Châu bị Hitler đem thiêu hay cho vào phòng hơi ngạt giết chết.

Cho đến sau Thế Chiến thứ Hai thì mới được Liên Hiệp Quốc thu xếp cho trở về miền đất cũ để lập quốc năm 1948.Trước khi nước Israel ra đời, Jerusalem được coi là thủ đô hành chánh của xứ bảo hộ Palestine mà lãnh thổ thời đó bao gồm cả nước Israel và Jordan ngày nay.

Phía Israel từ năm 1949 cho đến 1967 đã dùng phía Tây của Jerusalem làm thủ đô nhưng không được quốc tế công nhận vì theo Nghị Quyết 194 của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc thì Jerusalem này được coi là thành phố quốc tế.

Sau đại thắng trong cuộc chiến 6 ngày năm 1967, Israel kiểm soát toàn bộ Jerusalem. Ngày 27 tháng 6, 1967 chính phủ Do Thái dưới quyền ông Levi Eshkol nới rộng luật lệ và thẩm quyền tài phán của Do Thái bao trùm luôn phía đông Jerusalem với một ngoại lệ là vẫn để cho Bộ Tôn Giáo Jordanian quản lý hành chánh khu phức hợp ở Temple Mount.

Năm 1988, sau một vụ khủng bố của phiá Hồi Giáo, Israel đóng cửa Orient House là trụ sở của Hội Nghiên Cứu Ả Rập và cũng là cơ quan đầu não của tổ chức Giải Phóng Palestine (PLO). Đến năm 1992, căn nhà Orient House được tái hoạt động như một nhà khách của Palestine.

Thoả Ước Oslo qui định rằng tương lai của Jerusalem tùy thuộc vào sự thương lượng giữa Do Thái và nhà chức trách Palestine. Thoả Ước cũng cấm ngặt sự có mặt chính thức của người Palestine trong thành phố cho đến khi nào có được một hiệp định hoà bình tuy  nhiên vẫn cho phép Palestine mở một văn phòng thương mại ở đông Jerusalem là phần đất mà Palestine coi là thủ đô của một nhà nước Palestine trong tương lai.

Jerusalem hiện nay

Jerusalem là một thành phố thuộc lãnh thổ nước Israel ở vùng Trung Đông, nằm trên bình nguyên Judaean Mountains, giữa biển Địa Trung Hải (Mediterranean) và Biển Chết (Dead Sea) . Đó là một thành phố lâu đời nhất trên thế giới, ra đời từ 3000 năm trước Tây Lịch; và được xem là thánh địa cuả ba tôn giáo lớn cùng xuất phát từ một nguồn gốc tổ phụ Abraham. Lịch sử gắn bó với Do Thái Giáo có từ 3000 năm, với Thiên Chúa Giáo có từ 2000 năm và với Hồi Giáo có từ 1400 năm. Tại Jerusalem có tổng cộng 1204 đền thờ Do Thái Giáo,158 nhà thờ Thiên Chúa Giáo và 73 nhà thờ Hội Giáo.

Khi vua David đầu tiên lập Jerusalem là thủ đô vào thế kỷ thứ 10 BC, ông đã cho lên một đền thờ lớn để thờ Đức Chúa Trời. Sau đó vua Salomon cũng xây một đền thờ lớn rồi thêm một đền thứ hai. Khu vực Temple Mount là nơi từng có những ngôi đền trên, nhưng đã bị tàn phá trong những cuộc thánh chiến giữa Hồi Giáo và Thiên Chúa Giáo. Nay tại đây có đủ các di tích của cả ba tôn giáo, là nơi giáo dân quy tụ hành hương mỗi năm. Western Wall (sacred to Judaism), Bức tường phía Tây là di tích của Do Thái Giáo. Khu vực Thiên Chúa Giáo, nằm trong bức tường bao quanh thành phố cổ Jerusalem, có The Church of the Holy Sepulchre, hay còn gọi là Basilica of the Holy Sepulchre, hay Church of the Resurrection by Eastern Christians. Nhà thờ này xây ngay trên khu mộ nơi Chúa Jesus sống lại và bay lên trời. Phía Hồi Giáo thì có Dome of the Rock có cái vòm hoàn toàn bằng vàng xây trong thế kỷ thứ 7, và nhà thờ al-Aqsa Mosque, cũng là nơi mà theo tín đồ Hồi Giáo tin rằng nhà tiên trị Muhammad thăng thiên. Tất cả các nhà thờ Do Thái Giáo trên toàn thế giới phải xây cái vòm cửa đồng quy về thánh địa Jerusalem.

Jerusalem rộng 48.32 sq miles, dân số 882,652 người trong đó 64% là dân Do Thái, 32% dân Ả Rập, số còn lại là dân Thiên Chúa Giáo (2%). Chia ra như sau: 200 ngàn dân Israelis Jewish thế tục, 350 ngàn dân Haredi Jews (Do Thái Chính Thống), 300 ngàn dân Palestine, 14 ngàn dân Thiên Chúa Giáo.

Trong suốt lịch sử 3000 năm, thành phố Jerusalem bị bao vây 23 lần, bị tấn công 52 lần, đổi chủ ít nhất 44 lần và bị hủy diệt tan tành ít nhất là 2 lần. Một phần của Jerusalem gọi là Thành Phố David đã có dân định cư từ Thiên niên kỷ thứ 4 trước Tây Lịch. Thời kỳ Canaanite, Jerusalem có tên là Urusalim, hay Thành phố Shalem.

Đến thời kỳ Isralitee, thành phố phát triển mạnh, nhiều công trình kiến trúc quy mô được dựng lên để trở thành trung tâm của vương quốc Judah. Năm 1583, Hoàng Đế Hồi Suleiman cho xây bức tường mà hiện nay bao quanh thành phố cổ. Trong thành phố cổ này, dân Armenian, Thiên Chúa Giáo, Hồi Giáo, Do Thái Giáo sống trong 4 khu vực cách biệt. Năm 1981, Liên Hiệp Quốc liệt thành phố cổ vào di tích lịch sử thế giới.

Ai là chủ Jerusalem?

Chủ Tịch nhà chức trách Palestine là Mahmoud Abbas tuyên bố rằng ông sẽ không chấp thuận bất cứ một thoả thuận nào mà không xem Đông Jerusalem là thủ đô của Palestine. Trong khi đó, Thủ Tướng Netanyahu thì khẳng định rằng toàn bộ Jerusalem là thủ đô của Israel bất khả phân chia.  Vì khu vực có di tích quan trọng của Hồi Giáo ở Temple Mount, Thủ Tướng Do Thái chừa ra một phần là khu vực Abu Dis cho Palestine dùng làm thủ đô. Phần đất này không nằm trong khuôn khổ bức tường bao bọc quanh Jerusalem. Nơi đây, nhà chức trách Palestine đã cho xây toà nhà làm trụ sở Nghị Viện tương lai của Hội Đồng Lập Pháp.

Trong khi cộng đồng quốc tế coi Đông Jerusalem (trong đó bao gồm khu thành phố cổ) là một phần của lãnh thổ của Palestine bị chiếm đóng; nhưng lại không thừa nhận Tây hay Đông Jerusalem là lãnh thổ của Israel hay nhà nước Palestine.

Trong kế hoạch phân chia dất Palestine bị chiếm đóng do Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc vạch ra năm 1947 thì Jerusalem dược cai quản bởi Liên Hiệp Quốc. Sau cuộc chiến năm 1948, Israel chiếm khu vực Tây Jerusalem, phía Đông Jerusalem thì do Jordan chiếm đóng. Cộng đồng quốc tế vẫn từ chối không thừa nhận chủ quyền của Israel đối với thành phố Jerusalem.

Xét về phương diện lịch sử, Do Thái hiện nay đã là đất của người Judah, Israel từ hơn 3000 năm. Chỉ vì các cuộc xâm lược mà họ phải li tán. Nay trở về trên phần đất cũ của tổ tiên đã bị chiếm cứ bởi những người Palestine. Dù Jerusalem có các di tích của Hồi, Thiên Chúa; thì suy cho cùng các đạo này cũng xuất phát từ một gốc Chúa Trời mà Do Thái Giáo là dòng chính có trước hai nhà tiên tri là chúa Jesus và Muhammad. Còn nếu thừa nhận sự chiếm đóng và nguyên trạng, thì khu Đông Jerusalem đã bị Israel chiếm lại từ tay Jordan và cho sáp nhập vào thành phố Jerusalem rồi. Một trong những đạo luật căn bản của Israel năm 1980 xác định toàn bộ Jerusalem là thủ đô của Israel. Các ngành của chính phủ đều nằm ở đây như Knesset (Quốc Hội), dinh Thủ Tướng, Tổng Thống, trụ sở Tối cao Pháp Viện… Cho dù cộng đồng quốc tế có phủ nhận sự sáp nhập Đông Jerusalem vào thành phố và coi đó là lãnh thổ của Palestine, thì Israel cũng có hoàn toàn chủ quyền ở Tây Jerusalem. Và việc Hoa Kỳ hay bất cứ nước nào xây toà Đại sứ ở đây cũng là điều hợp pháp và hợp lý.

Paris li bị khủng bố

Tối thứ Bảy tuần trước, tại trung tâm thủ đô Paris của Pháp, đã xảy ra một vụ khủng bố ở tầm vóc nhỏ. Một tên Hồi cực đoan đã hô to “Allahu Akbar” (Thượng đế là vĩ đại) khi vung dao tấn công một số người trong một phòng nghe nhạc ở một khu vực có nhiều tiệm ăn, quán rượu và hí trường. Tên này đâm chết một người đàn ông 29 tuổi và gây thương tích cho bốn người khác trước khi bị cảnh sát bắn gục. Trong số người bị thương, có hai người (trong đó có một người Tàu 34 tuổi) ở trong tình trạng nguy ngập.

Tên hung thủ Khamzat Azimov, 20 tuổi, là người gốc Chechen ở Trung Á, nhập tịch Pháp năm 2010.  Tên này sống cùng gia đình ở thành phố Strasbough, gần Paris, trong một khu của dân tị nạn từ Chechen. Tuy chưa hề có hành vị phạm pháp nào, tên Azimov này cũng có tên trong sổ đen của cảnh sát Pháp vì bị nghi ngờ đã được ISIS tuyên truyền đầu độc. Có rất nhiều người Chechen tham gia vào đội quân ISIS sau khi xảy ra hai cuộc chiến đẫm máu giữa kháng chiến ly khai Chechen và chính phủ do Nga yểm trợ.

Tổ chức khủng bố ISIS đã lên tiếng nhận họ đã chủ trương việc giết người này. Tổ chức này đã nhiều lần kêu gọi người Hồi muốn “tử đạo” thì hãy giết người Âu Châu hay Hoa Kỳ, bằng bất cứ phương tiện gì có sẵn.

Tổng Thống Pháp Macron nói rằng “Một lần nữa, Pháp phải trả một giá bằng máu.”

Tổng Thống Trump gửi ra thông điệp: “Đáng buốn khi nghe tin khủng bố xảy ra ở Paris. Cái loại thù địch bệnh hoạn này không thể nào thích hợp với một quốc gia thành tựu, hiếu hoà và đầy tình yêu thương.”

Từ năm 2015 đến nay, Pháp đã trải qua nhiều vụ khủng bố. Số người chết lên tới 246 người. Cảnh sát Pháp phải đối đầu một cách khó khăn với việc theo dõi bọn cực đoan dù trong nước hay từ ngoài xâm nhập vào, với hàng vạn sự nguy hiểm. Theo hồ sơ, có đến gần 20 ngàn người ở trong danh sách cần theo dõi của cảnh sát. Trong 15 tháng qua, cảnh sát đã khám phá và ngăn chặn 22 vụ khủng bố. Trên đường phố ở Pháp, hàng ngàn binh sĩ vũ trang tận răng ngày đêm tuần tiểu trong các chiến dịch chống khủng bố. Đặc biệt là tại những trạm xe điện ngầm, khu vực du lịch hay các nơi quan trọng khác.

Một tin mới cho hay liên quân Mỹ-Iraq đã bắt sống được 5 tên lãnh tụ cao cấp của ISIS. Không có thêm chi tiết về tên tuổi và chức vụ của chúng trong hàng ngũ ISIS.

Khủng bố liên tục tại Indonesia

Indonesia là một quốc gia Hồi Giáo tại Á Châu. Trong số hơn 261 triệu dân, có đến hơn 87% là người theo Hồi Giáo, gần 10% theo Thiên Chúa Giáo.

Ngày 12 tháng 10 năm 2002, một vụ rất lớn xảy ra tại khu du lịch Kuta trên đảo Bali làm chết 202 nguời mà đa số là du khách (Australia 88, Anh 33, Mỹ 7, Đức 6, Sweden 5, Hoà Lan và Pháp 4 mỗi nước, và các nuớc khác 27). Vụ này do tổ chức Hồi cực đoan Jemaah Islamiyah chủ động với giải thích là trừng phạt Australia vì đã ủng hộ Hoa Kỳ trong cuộc chiến chống khủng bố. Ngoài ra, nhóm này cũng có những hoạt động khủng bố nhắm vào một hộp đêm ở Kuta, vào toà Lãnh sự Mỹ ở Denpasa.

Ngày 8 tháng 11, 2008, chính phủ Indonesia đã xử bắn ba thủ lãnh của chúng là Imam Samudra, Amrozi Nurhasyim và Huda bin Abdul Haq. Tên Dulmatin là kẻ đánh bom ở Kuta cũng bị cảnh sát bắn chết trong một cuộc giao tranh ở Jakarta.

Gần đây, một loạt những vụ khủng bố ghê rợn đã xảy ra nhưng mang tính chất dã man hơn. Đó là việc dùng trẻ con, con ruột của mình, để mang bom tự sát và có vụ, cả gia đình cùng đánh bom tự sát.

Liên tiếp trong hai ngày 13, 14 tháng 5, những kẻ cuồng tín đã đem theo con cái của chính họ tuổi từ 9 đến 18, tham gia vào các cuộc đánh bom tự sát nhắm vào ba nhà thờ Thiên Chúa Giáo. Kết quả có 12 người chết, cộng thêm 13 người thuộc ba gia đình tự sát; và gây thương tích cho hơn 50 người khác. Ba gia đình này có liên quan đến nhóm khủng bố Jamaah Ansharut Daulah, thành viên của bọn ISIS ở Indonesia. Chính ISIS đã lên tiếng thừa nhận về các vụ tấn công mà họ gọi là chiến dịch “tử đạo”

Ba vụ đầu tiên do hai vợ chồng Dita Oepriarto và Puji Kuswati cùng hai đứa con đi trên một xe gắn máy vào khuôn viên nhà thờ Santa Maria ném bom giết hai người. Sau đó, Oepriarto lái xe van chạy vào khu vực nhà thờ Pentecostal Central Church cho nổ xe, giết thêm hai người. Vài phút sau, người vợ là Kuswati cnùg hai đứa con gái 9 và 12 tuổi mang bom trong người và cho nổ tại nhà thờ Surabaya’s Indonesian Christian Church Surabaya’s Indonesian Christian Church giết một người gác cửa. Dĩ nhiên cả gia đình đều tan xác theo.

Vụ thứ tư cách đó 12 giờ vào ngày 14 tháng 5 khi có hai vợ chồng cùng ba đứa con mang bom trong người đi trên hai xe gắn máy lủi vào một trạm cảnh sát Surabaya. Bom nổ cả gia đình tan xác (trừ một đứa con 8 tuổi bị thương nặng) nhưng chỉ gây thương tích cho 6 thường dân và 4 cảnh sát.

Cũng trong ngày 13, một gia đình Hồi Giáo ở Wonocolo, ngoại ô Surabaya trong khi chuẩn bị mang bom đi giết người thì không may, bom phát nổ giết chết hai vợ chồng và đứa con trai 17 tuổi, hai đứa con nhỏ khác thì bị thương nặng.

Những vụ khủng bố liên tục đã làm cho Tổng Thống Joko Widodo phải rời thủ đô Jakarta bay đến Surabaya. Ông lên án những hành vi khủng bố là man rợ, hèn mạt, thiếu lương tri. Giám Đốc Cảnh Sát là Tướng Tito Karnavian cho rằng những vụ đánh bom này nhắm trả thù việc chính phủ bắt kết án và giam giữ những tên thủ lãnh của bọn Jemaah Ansharut Daulah. Tất cả ba gia đình thực hiện các vụ khủng bố là bạn thân của nhau.

Nhiều nhà thờ Công Giáo ở các thành phố lớn đã phải hủy bỏ các thánh lễ. Đây là những vụ khủng bố lớn kể từ vụ tấn công một lúc 30 nhà thờ ở 8 thành phố trong dịp Giáng Sinh năm 2000

Tại Indonesia, các nhóm tôn giáo thiểu số như Thiên Chúa Giáo, Phật Giáo, ngay cả các nhóm Hồi Giáo Shia và Ahmadiyah cũng bị quấy nhiễu, đe dọa thường trực. Setara Institute, một tổ chức theo dõi các vụ quấy nhiễu, cho hay trong thập niên qua, có cả hàng trăm vụ bạo hành đối với các tôn giáo thiểu số.

Dân biểu California thiên Cộng?

Từ lâu chúng ta dư biết chính quyền Tiểu Bang California thiên tả, phóng túng qua những việc như bao che di dân lậu, cấp bằng lái xe cho dân lậu để họ đi bầu cử, xâm phạm quyền phát biểu của những người bất đồng chính kiến, bạo động chống đối những người hữu khuynh… Nhưng gần đây, họ đã biểu lộ thái độ thân Cộng khi đưa ra một đề nghị thay thế những ngày lễ truyền thống Hoa Kỳ bằng ngày Quốc Tế Lao Dộng 1 tháng 5 của khối Cộng và coi đây là ngày lễ nghỉ có lương.

Đó là đề nghị mang số hiệu AB 3042 của dân biểu Miguel Santiago, thuộc Hạ Viện California. Anh này muốn bỏ hai ngày lễ nhân sinh nhật của hai cố Tổng Thống Abraham Lincoln và George Washington, gom chung vào một lễ “President Day”; và ghi thêm vào lịch ngày 1 tháng 5 là ngày lễ “Quốc Tế Lao Động” (International Workers’ Day) hay còn gọi là “May Day”. Ngày lễ này là ngày lễ chính thức do khối Cộng Sản đề ra và cử hành từ hàng chục năm qua tại các nước Cộng Sản. Dự luật của anh này đề nghị ngày 1 tháng 5 là ngày lễ chính thức bắt buộc học sinh phải cử hành và chăm chú nghiên cứu lịch sử của các phong trào công nhân.

Lý luận của anh dân biểu này là: “Hiện nay, nhiều học sinh ở California không hề học hỏi và hiểu biết về những cuộc đấu tranh cật lực của giới công nhân mà đã mang lại cho họ những quyền lao động căn bản, và đã hình thành nên giai cấp trung lưu.” Anh ta còn cho rằng trong nền chính trị hiện nay, các nghiệp đoàn lao động bị tấn công nhằm hủy bỏ những quyền tập thể của họ trong việc thương lượng, phân hoá khu vực công cộng, giảm tiền lương và cắt bỏ những quyền lợi căn bản của người lao động.

Anh ta còn hứa hẹn sẽ đứng về phía các công đoàn để đòi chính phủ tăng thuế cho có đủ ngân sách chi trả tiền hưu cho họ. Lời tuyên bố này trùng hợp với tuyên bố mới đây của bà Nancy Pelopsi rằng nếu đảng Dân Chủ chiếm đa số kỳ bầu cử sắp tới và bà lại được bấu là Chủ Tịch Hạ Viện, bà sẽ đưa ra dự luật tăng thuế.

May thay, dân biểu Matthew Harper của đảng Cộng Hoà đã kịch liệt phê bình rằng dự luật của anh chàng thiên Cộng này sẽ làm trò cười cho cả nước Mỹ. Ông đặt câu hỏi: “Có phải chúng ta đã đi quá xa về phía tả? Điều này rõ ràng là kỳ cục, không mang tính chất Mỹ. Đối với những người Mỹ đã xem Hoa Kỳ chiến thắng Liên Sô trong cuộc chiến tranh lạnh, thì điều này coi như đi lạc hướng.”

Bà Dân Biểu Melissa Melendez, nhắc nhở rằng Hoa Kỳ đã có ngày lễ “Labor Day” để dân chúng kỷ niệm những cuộc đấu tranh cho quyền lao động. Đó là ngày 3 tháng 9 mỗi năm.

Thật lạ lùng, dự luật này ban đầu đã được chấp thuận bởi Ủy Ban Giáo Dục và Ủy Ban Chuẩn Phê (Appropriation Committee) để được ra bỏ phiếu trước toàn Hạ Viện!

Kết quả, có 22 phiếu thuận, 27 phiếu chống và 29 thành viên không bỏ phiếu.

Dù dự luật này thất bại, nhưng con số 22 dân biểu bỏ phiếu thuận cũng cho thấy khuynh hướng của các ông bà này không rõ vì thiếu kiến thức về lịch sử, hay vì thân Cộng Sản? Còn 29 vị không ý kiến cũng đáng chê nữa. Để giúp cho cử tri Mỹ gốc Việt nhận diện những kẻ thân Cộng trong Hạ Viện California, chúng tôi xin nêu hẳn tên ra đây: Aguiar-Curry, Burke, Carrillo, Chiu, Chu, Gonzalez Fletcher, Gray, Jones-Sawyer, Kalra, McCarty, Medina, Mullin, Nazarian, O’Donnell, Quirk, Rodriguez, Rubio, Santiago, Mark Stone, Thurmond, Ting, Rendon.

Dân Biểu Santiago đã nộp hồ sơ xin tái xét dự luật phản động này! Ông này muốn xây dựng Chủ Nghĩa Cộng Sản thì xin mời dọn qua Trung Cộng, Cu Ba hay Việt Nam, tha hồ hưởng thiên đàng CS. Hiện hầu hết các cities (14) và 2 counties tham gia phản đối đạo luật Sanctuary State (SB-54)!

Tiểu Bang New Jersey ban hành quyết định cấp học bổng và tài trợ cho học sinh sinh viên thuộc thành phần di dân bất hợp pháp. Số tiền tài trợ này lại cấu vào ngân sách do những công dân Hoa Kỳ đóng thuế! Thị Trưởng New York thành lập nhưng nơi cho người nghiện chích ma túy.

Hôm qua, trên báo và video Người Việt, ký giả Đỗ Dũng kết án TT Trump gọi những di dân bất hợp pháp là “súc vật”. Dây là một sự xuyên tạc trắng trợn, hoặc do ác ý, hoặc do kém Anh Ngữ mà không nghe và hiểu lời của TT Trump khi ông nói bọn gangsters MS-13 là bọn súc vật! Chính báo chí phe Dân Chủ, Liberals cũng đua nhau xuyên tạc rằng ông nói illegal immigrants là animals!

Chúng tôi có nghe nguyên văn lời ông nói, và lời của ông được nhiều báo minh chính. Xin đọc trong USA Today:


Fresno County Sheriff Margaret Mims brought up the gang and her department’s ability to combat them: “There could be an MS-13 member that I know about” and yet can’t report to Immigration and Customs Enforcement.

Trump replied, saying in part, “These aren’t people. These are animals.”

Và trên báo Washington Post:


Chức vụ Giám Đốc CIA của bà Gina Haspel đã được Thượng Viện phê chuẩn ngày thứ Năm vừa qua với số phiếu 54-45.

Lại súng nổ ở trường học.

Một nữ học sinh 12 tuổi bị giam giữ vì tội làm nổ súng tại trường Sal Castro Middle School (Los Angeles) làm cho 4 học sinh khác bị thương. Nhưng theo cảnh sát, vụ này không phải là do cố ý mà chỉ vì sơ suất làm nổ súng.

Hôm thứ Hai, tại San Bernadino, cũng có một vụ nổ súng khi một người đàn ông bước vào một lớp học dành cho học sinh thiểu năng (special education) bắn chết người vợ, một học sinh rồi quay súng tự sát.

Sáng thứ Tư, tại trường Dixon High School ở Illinois, một học sinh 19 tuổi cũng xách súng vào trường bắn nhiều phát ở sân tập thể dục. Cảnh sát đã có khả năng đương đầu và xảy ra một cuộc rượt bắt, Tên học sinh bắn ngược lại cảnh sát nhưng sau đó bị cảnh sát bắn trúng bị thương nhẹ.

Sáng thứ Sáu, lại có vụ bắn tại một trường Trung Học ở Santa Fe, 30 miles đông Nam thành phố Houston. Có 8 người chết và một số bị thương.

Kể từ vụ nổ súng ở trường Sandy Hook Elementary School ở New Town, Connecticut ngày 14 tháng 12 năm 2012 đến nay đã có 186 vụ bắn súng tại các trường học trên đất Mỹ. Vụ Sandy Hook làm chết 20 học sinh và 6 người lớn.

Chuyện kinh dị: Nướng thịt chồng đãi khách

Một phụ nữ ở Tiểu Bang Indiana vừa bị tuyên án 65 năm tù vì tội giết chồng là Jason Cochran rồi đem nướng thịt người đàn ông xấu số.

Bà Kelly M. Cochran, 34 tuổi, khi bị xử án tù nói trên thì đang ở trong tù với một án chung thân xử trước đó cũng vì tội giết người tình là Chris Regan khoảng năm 2014.

Người đàn bà kinh khủng này đã chích thuốc phiện với liều lượng cao cho anh chồng Jason rồi dùng chiếc gối đè lên miệng mũi ông ta cho đến chết. Xong, bà ta chặt anh chồng ra từng miếng thịt và cho lên vỉ lò nướng BBQ. Bà đã mời vài người hàng xóm đến thưởng thức món thịt BBQ mà họ không biết đó là thịt người. Cảnh Sát Trưởng Laura Frizzo của thành phố Iron River Police đã gặp hai vợ chồng Cochran khi bà thực hiện cuộc điều tra về sự mất tích của Chris Regan.  Cuộc điều tra khui ra việc bà Kelly này tư tình với Regan nhưng hồ sơ bị đóng lại khi ông Jason Cochran chết vào tháng 2 năm 2016 vì nghi dùng thuốc phiện quá liều lượng. Sau đó, thì họ khám phá ra thủ phạm là bà vợ.

Trong cuộc thẩm vấn, bà Kelly khai đã âm mưu cùng chồng lừa anh Regan vào nhà giết chết rồi chắt vụn thể xác để phi tang trong rừng. Hai vợ chồng này giao ước sẽ giết bất cứ anh chị nào dám xem vào cuộc tình của họ. Nhưng rồi Kelly lại nổi đoá với anh chồng và giết chết anh này để trả thù cho người tình Regan!

Tháng 5, 2017, Kelly bị xử án chung thân về tội giết Regan, rồi sau đó ngày 18 tháng 4, 2018, bị chồng thêm một án 65 năm về tội giết Jason.

Quý vị nhớ đón nghe chương trình “Dead North” sẽ phát trên đài truyền hình Discovery về chuyện kinh dị này vào ngày 28 và 29 tháng 5 tới đây. Gia đình bà Cochran cho hay bà ta có thể liên quan đến cái chết của 9 người đàn ông khác và chôn rải rác ở nhiều nơi tại các Tiểu Bang miền Trung Tây Hoa Kỳ.



Người Nga nghĩ gì trước sự trỗi dậy của Trung Quốc?


Người Nga nghĩ gì trước sự trỗi dậy của Trung Quốc?

21/05/2018 by The Observer





Tác giả: Ngô Đại Huy (Trung Quốc) | Biên dịch: Nguyễn Hải Hoành

Giới thiệu của người dịch: Việc Trung Quốc (TQ) nhanh chóng trỗi dậy đã gây ra ở người Nga những tâm lý trái ngược. Mối quan hệ Nga- TQ hiện đang phát triển ổn định. Nga chủ trương vừa hợp tác vừa đề phòng, vừa nhờ vả vừa nghi ngại. Đồng thời ở Nga cũng xuất hiện luận điệu “TQ đe doạ” và “TQ sụp đổ”.  Bài viết rất công phu dưới đây của tiến sĩ Ngô Đại Huy, công tác tại Viện Nghiên cứu Nga-Đông Âu-Trung Á đăng trên tạp chí “Ngoại giao TQ” số 2/2006 phân tích kỹ thái độ của Nga đối với TQ. Bài rất dài, khi dịch đã rút gọn. 

Mối quan hệ Nga-TQ phát triển tốt kể từ năm 1992, khi hai nước coi nhau là quốc gia hữu hảo, năm 1994 xác lập quan hệ bạn bè có tính xây dựng, năm 1996 nâng lên quan hệ hợp tác chiến lược, năm 2001 ký “Hiệp ước hợp tác hữu hảo láng giềng” và năm 2004 nguyên thủ hai nước giải quyết vấn đề biên giới cuối cùng.

Nhưng đồng thời về phía Nga cũng xuất hiện những hoà âm trái tai. Cuối năm 2002, công ty dầu mỏ TQ buộc phải rút khỏi cuộc đấu thầu cổ phần công ty dầu mỏ Slav của Nga, năm 2004 Nga thay đổi tuyến đi của đường ống dẫn dầu Viễn Đông – hai việc này cho thấy phía Nga có cảm giác cực kỳ không an toàn về TQ.  Gần đây, luận điệu “TQ đe doạ” thường xuyên xuất hiện ở Nga. Trên tạp chí “Các vấn đề Viễn Đông” số 1/2002,  A. Jakovlev viết bài bình luận về quan điểm “TQ là kẻ thù số 1 của Nga” của A. Sharavin Giám đốc Viện Nghiên cứu phân tích chính trị quân sự Nga, được coi là “bộ óc thứ hai” của Tổng thống Putin. Báo “Sự thật Thanh niên cộng sản” (báo lớn nhất ở Nga) số ngày 21/8/2004 đăng ý kiến của A. Rempelj, nhà chiêm tinh nổi tiếng nhất Viễn Đông, rằng “Trước năm 2040, vùng Primorje sẽ trở thành lãnh thổ TQ” … Tóm lại thái độ của Nga đối với TQ trỗi dậy là vừa nhờ cậy vừa sợ hãi, vừa hợp tác vừa đề phòng.

1. TQ trong quá trình trỗi dậy là lực lượng Nga có thể nhờ cậy

Nhìn chung, tầng lớp tinh hoa của Nga nhất trí 4 quan điểm cơ bản sau đây về tình hình quốc tế 20 năm đầu thế kỷ 21 : 1) Mỹ vẫn là nước mạnh nhất thế giới;  2) Sau 20 năm đó, TQ sẽ trỗi dậy thành nước mạnh nhất thế giới;  3) Nga vẫn là một nước lớn ở thời kỳ đang phục hồi, song chỉ là nước lớn trong quá khứ, không phải trong tương lai;  4) Không nước nào có thể một mình ngăn nổi chủ nghĩa đơn phương của Mỹ. Từ đó suy ra Nga trong 20 năm đầu thế kỷ 21 phải quan tâm TQ vì TQ có thể trở thành quốc gia quan trọng nhất để Nga dùng làm đối trọng với Mỹ. Giám đốc Viện nghiên cứu chính trị Nga B. Mironov nói: “Chỉ TQ mới có thể đối chọi được với phương Tây do Mỹ đứng đầu.” Giám đốc Viện nghiên cứu Mỹ và Canada S. Rogov nói: “Phát triển quan hệ với TQ và Ấn Độ mới có thể tăng được vị thế của Nga trong quan hệ với phương Tây”.

Nga tin rằng trong 20 năm đầu thế kỷ 21 TQ sẽ là bạn bè chiến lược của Nga, không những vì TQ ngày càng mạnh mà còn vì :  – TQ cần Nga hợp tác để đối phó với Mỹ; sức ép của Mỹ đối với TQ lớn hơn với Nga;  – Sự trỗi dậy  của TQ có tính chất hoà bình, TQ cần môi trường phát triển ổn định; ít nhất trong quá trình trỗi dậy TQ sẽ không áp dụng chiến lược bành trướng đối với Nga. Tóm lại, ít nhất sau đây 20 năm sự hợp tác Nga-TQ vừa cần thiết lại vừa có khả năng; nó có tính chiến lược (vì xuất phát từ lợi ích lâu dài và toàn bộ) và tính nhờ vả (muốn nhờ TQ để đối chọi Mỹ). Giới tinh anh Nga cho rằng sự hợp tác Nga-TQ nhằm mục đích nhờ vả TQ chứ không ỷ lại TQ. D. Trenin Giám đốc Quỹ Carnegie Moscow nói: Chiến lược đối với TQ “nhằm xây dựng mối quan hệ hữu hảo bình đẳng có lợi cho Nga chứ không làm Nga phụ thuộc vào TQ”.

Sự nhờ cậy chiến lược trong 20 năm tới chủ yếu tập trung trên 4 lĩnh vực:

Đề phòng Mỹ khống chế các tổ chức quốc tế mà nòng cốt là Liên Hợp Quốc (LHQ), tổ chức quốc tế quan trọng nhất; không thể để Mỹ chi phối việc cải cách LHQ; phải hợp tác với TQ trong các tổ chức toàn cầu khác trên lĩnh vực chính trị, kinh tế, tiền tệ, thương mại.

Tăng cường hợp tác trong tiến trình xây dựng cục diện mới khu vực. Nga cho rằng xây dựng cục diện mới của mỗi vùng đều là một phần của cục diện thế giới mới. Trung Á, Trung Đông, bán đảo Triều Tiên đều đứng trước sự tổ hợp lại lực lượng, TQ hoặc Nga để không thể một mình ngăn được sự thâm nhập của phương Tây. Ngay cả một số nước SNG cũng đã có thay đổi chính trị, Nga không còn “sân sau” nữa.

Tránh để các cơ chế kiểm soát quân sự quốc tế bị Mỹ hoàn toàn chi phối. Mỹ đang giữ vị trí chủ đạo trong các cơ chế này. Nga và TQ đang hợp tác chặt chẽ tránh vũ khí hoá vũ trụ, lạm dụng vũ lực trên vấn đề cấm phổ biến vũ khí sát thương hàng loạt

Gửi hy vọng vào việc đáp con tàu nhanh của TQ. Trong 20 năm Nga phải tập trung phát triển quốc lực, muốn vậy phải khai thác thị trường TQ. Nga muốn gắn sự phát triển miền Đông với sự phát triển nhanh chóng của TQ; đến năm 2010, chậm nhất 2015, buôn bán Nga-TQ phải bằng mức buôn bán với Hàn Quốc, với Nhật.

Gần đây Nga và TQ có lập trường quốc tế giống nhau, song một số học giả và chính khách Nga lại cho rằng điều đó chỉ thể hiện ảnh hưởng của TQ đang tăng chứ không động chạm đến lợi ích đôi bên. Thí dụ, TQ coi Tổ chức Hợp tác Thượng Hải là bước thí nghiệm sự nhất thể hoá khu vực có TQ tham gia, nhưng Nga chưa coi trọng tổ chức này.

Tuy vậy, tuyệt đại đa số người Nga cho rằng nhờ cậy ảnh hưởng quốc tế ngày càng mạnh của TQ để xác lập địa vị nước lớn của Nga trong 20 năm đầu thế kỷ 21 là phù hợp lợi ích chiến lược của Nga. Ngay Sharavin cũng nói sự đe doạ của TQ không phải là hiện nay, mà là sau khi TQ trỗi dậy, tức 20 năm sau, thậm chí lâu hơn, TQ sẽ trở thành mối đe doạ quân sự lớn nhất, thực tế có khả năng nhất, duy nhất của Nga. Học giả A. Devtov nói: theo đà tăng quốc lực của TQ, sự đe doạ đó sẽ chỉ tăng không giảm, hợp tác Nga-TQ sẽ ngày một lỏng lẻo, thậm chí ngừng lại và xuất hiện xung đột quân sự, dự kiến “Có thể khi hiệp định hợp tác hữu hảo Nga-TQ hết hạn (2020) sẽ là ngày Nga tiến hành xung đột biên giới gay gắt với TQ vì bị mất một phần lãnh thổ”.

2. “TQ sau trỗi dậy có thể là mối đe doạ chính đối với Nga”

Từ giữa thập niên 90 thế kỷ 20, Nga luôn luôn nhắc tới  luận điệu này. Sharavin nói TQ sau 20 năm nữa sẽ trở thành “Mối đe doạ thứ 3” mạnh hơn rất nhiều so với chiến tranh Chesnya và Kosovo. Sharavin và những người cổ suý thuyết “TQ đe doạ” cho rằng sau khi trỗi dậy, TQ sẽ đe doạ an ninh của Nga. Quan điểm của họ thể hiện trên các mặt:

Thuyết “Lãnh thổ cũ trở về TQ”. Đây là quan điểm phổ biến ở Nga. Sharavin nói: Chính phủ TQ có dã tâm lãnh thổ đối với Nga, vì thế dung túng cho báo chí TQ làm om xòm vấn đề này. “Chớ nên chỉ quan tâm vụ tranh chấp 4 đảo nhỏ với Nhật”, “Vấn đề biên giới Nga-TQ như quả bom nổ chậm”. “Lực lượng tấn công mạnh của TQ tập kết ở vùng tuyến đầu biên giới, tuy cách đường biên 200km, nhưng cự ly này không đáng kể”. Chính sách hiện nay của TQ chưa gây ra đe doạ, “nhưng 10 năm nữa, ai có thể bảo đảm TQ không chia cắt bản đồ Nga?” Giám đốc Trung tâm Dự báo quân sự A. Tsyganok (thuộc Viện của Sharavin) cho rằng “TQ luôn có dã tâm lãnh thổ”, “Nguy hiểm ở chỗ biên giới hai nước còn có những đoạn tranh cãi; người TQ không chỉ một lần nhấn mạnh họ sẽ không từ bỏ lãnh thổ vốn có của họ bị Nga chiếm hồi thế kỷ 17-18”; sau khi mạnh lên, TQ tất nhiên sẽ thu hồi các lãnh thổ này, Nga-TQ rất có thể nổ ra chiến tranh hạt nhân, vì “TQ hiện có 450 đầu đạn hạt nhân: 150 đầu đạn hạt nhân chiến lược, 150 bom hạt nhân, và 150 đầu đạn pháo hạt nhân”.

Thuyết “Bành trướng dân số dư thừa”. 10 năm trước, quyền Thủ tướng Nga hồi ấy là Egor Gaida nói: tại vùng tiếp giáp hai nước “mật độ số dân TQ gấp 100 lần của Nga. Tổng số dân TQ gấp 8 lần Nga”, “Sự suy thoái của chúng ta và đất đai rộng rãi vùng Viễn Đông của ta chưa khai thác chính là miếng mồi nguy hiểm”. Tsyganok cho rằng TQ luôn dùng cách di dân bất hợp pháp để lặng lẽ tiến hành “bành trướng kiểu bò dần”. Một cuộc thăm dò ý dân vùng Viễn Đông cho thấy 50% số người nói sau 10 năm nữa, dân di cư của TQ sẽ chiếm 20-40% số dân vùng này; 20% nói tỷ lệ đó tới 40-60%.

Thuyết “Tranh cướp nguyên vật liệu” dựa trên cơ sở cho rằng TQ do kinh tế phát triển nhanh đã trở thành “mãnh thú năng lượng”; để giành được nguồn cung cấp nguyên vật liệu, sau khi đã dùng hết các biện pháp hoà bình, TQ sẽ dùng vũ lực cướp đoạt nguyên vật liệu của thế giới, trước hết từ các nước xung quanh. Sharavin nói, TQ thiếu tài nguyên, sau 20 năm nữa sẽ không còn sức để duy trì kinh tế phát triển “cho nên nhất định TQ sẽ xâm lược và cướp nước Nga giàu tài nguyên”.

Sau nhiều năm cố gắng tuyên truyền của Chính phủ TQ, “thuyết TQ đe doạ” đã phai nhạt dần ở phương Tây và Đông Nam Á, thế nhưng nó vẫn tồn tại ở Nga, đó là bởi vì  :

Người Nga không thể xoá được ký ức lịch sử. Vùng Viễn Đông là khởi nguồn của “Thuyết TQ đe doạ”, do tính hợp pháp của việc nước Nga Sa hoàng xâm chiếm lãnh thổ TQ vẫn là gánh nặng tâm lý của người Nga; Viễn Đông là tuyến đầu trong thời kỳ Liên Xô -TQ đối đầu 30 năm trước; hồi ấy LX tốn 300 tỷ rúp để củng cố vùng này, hơn gấp 2 ngân sách bình quân năm của LX thập kỷ 80. Tình cảm đối địch với TQ ngày ấy không thể tan hết ngay.

Hiện thực tương phản không ngừng tăng. GDP của TQ hiện gấp 5 lần Nga, số dân gấp 9 lần. Ưu thế cũ của Nga về mức sống, trình độ giáo dục, sức mạnh quân sự (kể cả vũ khí hạt nhân) so với TQ đang bị thu hẹp, thậm chí bị TQ đuổi kịp. Thập kỷ 50 thế kỷ XX, Viễn Đông là nơi viện trợ chính cho TQ, ngày nay lại là nơi khao khát nhận viện trợ của TQ nhất. Mối quan hệ bạn bè không còn cân đối nữa.

Các sai sót của phía TQ bị lợi dụng. Sai sót lớn nhất là để cho các thương gia TQ kém phẩm chất và hàng giả hàng xấu của TQ tràn sang Nga. Các nhà tư bản Nga mới phất không muốn tạo ưu đãi cho đầu tư nước ngoài lợi dụng dịp này cổ vũ thái độ bài Hoa.

Phương Tây thừa cơ cổ suý. Mỹ luôn khiêu khích quan hệ Nga-TQ mà “Thuyết TQ đe doạ” là một công cụ. Công ty tư vấn Mỹ Rand mới đây đưa ra báo cáo nghiên cứu “Trước năm 2020 chiến tranh Nga-TQ không thể tránh khỏi”. Đài truyền hình Nga ở Viễn Đông còn dựng phim về chuyện này.

3. “Tương lai của TQ trỗi dậy vẫn tồn tại sự bất định rất lớn”

Gần đây Nga đặc biệt quan tâm đến việc liệu TQ có thể giữ được xu thế phát triển bền vững hay không. Một số người thuộc tầng lớp tinh hoa Nga cho rằng tương lai của TQ có nhiều “tính không ổn định” thậm chí tồn tại khả năng “TQ sụp đổ”. Họ bàn luận vấn đề này vì các lý do: Thù ghét TQ;  Đề phòng Nga bị TQ thất bại kéo theo xuống hố;  Cảnh giác với việc hợp tác Nga-TQ.

Theo người Nga phân tích, TQ có tương lai bất ổn hoặc sụp đổ là do 4 khả năng sau:

“Tính không xác định của mô hình phát triển”. Tăng trưởng kinh tế TQ 20 năm qua xây dựng trên cơ sở nhân công rẻ, tiêu hao năng lượng lớn nhất và phá hoại sinh thái nặng nhất; mô hình đầu vào cao đầu ra thấp này đang đi vào ngõ cụt.

“Tính không xác định của việc cải cách chính trị chậm”. Nhiều học giả và chính khách Nga nghi ngờ TQ do đảng Cộng sản lãnh đạo, cho rằng xã hội và kinh tế TQ vẫn đang ở thời kỳ quá độ, lưu giữ các thành phần cơ chế chủ nghĩa quyền lực, phân hoá xã hội ngày càng nặng; “mâu thuẫn giữa đa nguyên hoá kinh tế với đảng độc quyền nắm chính trị ấp ủ nguy cơ chính trị nghiêm trọng”; cải cách chính trị tụt hậu xa so với phát triển kinh tế; mâu thuẫn giữa cơ sở kinh tế phát triển với thượng tầng kiến trúc lạc hậu ngày càng gay gắt; thay ê kíp lãnh đạo đảng CSTQ không có nghĩa là cải cách chính trị.

“Tính không xác định của thất bại khi dùng vũ lực giải quyết Đài Loan”. Nếu thế lực mạnh của bên ngoài can thiệp làm thất bại giải pháp vũ lực của TQ thì thế lực đó sẽ thừa cơ can thiệp vào nội chính của TQ.

“Tính không xác định của vấn đề dân tộc địa phương hóc búa”. Tây Tạng, Tân Cương sẽ có thể nổ ra bạo loạn sắc tộc. Cựu thứ trưởng ngoại giao, cựu đại sứ Nga ở Triều Tiên G. Kunadze giữ quan điểm này.

Nhiều người Nga cho rằng 4 nhân tố trên cũng liên quan đến an ninh quốc gia của Nga. “Nếu TQ không kiểm soát được tình hình chính trị thì sẽ xảy ra di dân quy mô lớn, nguy hại cho Nga”. Nếu Tây Tạng và Tân Cương nổi loạn thì an ninh quốc gia Kazakhstan và Nga sẽ bị ảnh hưởng, vì hai nước này có các hiệp định tương trợ, “Nga sẽ bị cuốn vào xung đột dân tộc Uygua với Kazak, Uygua với Hán tộc”.

4. Hai trái ngược trong tâm lý đối với TQ: Hợp tác trong đề phòng

Bản báo cáo nổi tiếng “Nước Nga thế kỷ XXI: chiến lược phát triển” của câu lạc bộ quốc tế “Thế hệ mới” viết: sự lớn mạnh và xáo động kịch liệt của TQ tương lai sẽ thách thức sự ổn định và an ninh của khu vực và toàn cầu. TQ lớn mạnh sẽ làm cho lãnh đạo TQ tích cực hơn trong việc tìm kiếm địa vị chủ đạo trong vùng, thậm chí thách thức địa vị lãnh đạo toàn cầu của Mỹ. TQ xáo động mạnh sẽ dẫn đến mất kiểm soát số dân, không tránh khỏi việc dân chúng tràn như nước lũ qua biên giới. Ngoài ra số lượng lớn vũ khí TQ tích luỹ được cũng sẽ mất kiểm soát.

Một mặt là sự nhờ vả lợi ích chiến lược, một mặt là tâm lý lo lắng sợ hãi, người Nga có tâm trạng phức tạp hai mặt trái ngược nhau đối với sự trỗi dậy của TQ. Chủ yếu thể hiện ở các mặt:

Trên lĩnh vực chính trị quốc tế: vừa nhờ cậy TQ để đối chọi lại Mỹ, lại chủ trương ức chế TQ. Bản báo cáo nói trên viết: nên từ phía nam và đông nam (Đài Loan), phía bắc (Mông Cổ và Nga) xây dựng một liên minh trung lập để khống chế sự xâm lược của TQ về chính trị, ngoại giao, kinh tế, quân sự. Nên có biện pháp dự phòng và cảnh cáo để sử dụng khi thất bại trong việc ức chế xâm lược từ TQ.

Trên lĩnh vực hợp tác kinh tế: vừa muốn đáp chuyến tàu nhanh của TQ, lại chủ trương không viện trợ kinh tế TQ. Một số nhân vật tinh anh Nga phản đối bán dầu khí cho TQ, vì không những đó là dùng “dòng máu năng lượng” Nga nuôi kẻ địch tiềm tàng và khiến cho dòng máu ấy bị hút cạn, mà cuối cùng còn làm Nga trở thành nước xuất khẩu năng lượng, không thể hoàn tất chuyển đổi kinh tế, và do quá ỷ lại vào thị trường TQ mà trở thành thuộc địa nguyên liệu của TQ. So với TQ thì Nhật thích hợp làm bạn bè hợp tác của Nga hơn, có thể giúp Nga hiện đại hoá, vì Nhật chính trị ổn định, trình độ kỹ thuật và sức mạnh tài chính đều hơn TQ. Đây là quan điểm tiêu biểu của Nga.

Trên lĩnh vực hợp tác quân sự: vừa muốn ổn định hiện trạng bán vũ khí cho TQ, lại chủ trương hạn chế chất lượng vũ khí xuất khẩu. Nga rất sợ mất thị trường vũ khí ở TQ, song vẫn có người đề nghị giảm hợp tác quân sự Nga-TQ, “lĩnh vực hợp tác duy nhất cần ngừng là bán cho TQ vũ khí tối tân của Nga, các vũ khí chưa trang bị toàn diện cho quân đội Nga”. “TQ đặt mục tiêu xây dựng quân sự là tiến hành tác chiến quy mô lớn trên đất và trên biển ở vùng biên giới, kể cả dùng vũ khí hạt nhân”. Điều đó cho thấy “TQ sau khi hiện đại hoá lực lượng vũ trang và giành được tiến bộ kinh tế lớn thì sẽ rất có thể theo đuổi chính sách bành trướng dựa vào quân sự”.

Trên vấn đề thống nhất quốc gia: vừa mưu cầu TQ ủng hộ chính sách Chesnya của Nga, lại vừa chủ trương Nga có bảo lưu về vấn đề Đài Loan. Một số người Nga luôn nhắc nhở Chính phủ họ có thái độ lý trí trên vấn đề Đài Loan, việc ủng hộ TQ nên lấy giới hạn là không để nổ ra chiến tranh Đài Loan, vì điều đó không hợp lợi ích của Nga, trong khi buôn bán Nga-Đài Loan đến 2 tỷ USD. Nga chớ nên vì ủng hộ TQ dùng vũ lực đánh Đài Loan mà ảnh hưởng đến quan hệ với phương Tây. Người Nga còn lo nếu Mỹ can thiệp vũ lực vào Đài Loan thành công thì Mỹ sẽ can thiệp nội tình TQ, gây ra nội loạn ở TQ, do đó nguy hại an ninh của Nga. Một quan điểm khác là: nếu TQ hoà bình thống nhất được Đài Loan thì tiếp đó TQ sẽ chọc thủng biên giới ở chỗ nào ? Không loại trừ khả năng căng thẳng quan hệ TQ-Ấn Độ, TQ-Nhật, điều này sẽ làm Nga khó xử khi lựa chọn thái độ trên các vấn đề đó; “khi ấy TQ rất có thể nêu ra yêu cầu lãnh thổ với Nga”.

Điều đáng an ủi là trong tiến trình quan hệ giữa hai nước phát triển, mặc dù các tạp âm “TQ đe doạ” và “TQ sụp đổ” lúc ẩn lúc hiện, thậm chí có lúc bất chợt khuếch đại, song chính phủ và nhân dân hai nước Nga-TQ luôn luôn đặt việc hợp tác chiến lược lên địa vị quan trọng. Trong thực tế, sự hợp tác này đều ở địa vị chủ đạo không giao động, về tổng thể, trong mối quan hệ Nga-TQ thì hợp tác lớn hơn đề phòng, tín nhiệm lớn hơn nghi ngờ. Tư tưởng “Đời đời hữu hảo, mãi mãi không là kẻ địch” đang không ngừng đi sâu vào lòng dân hai nước./.

Nguyễn Hải Hoành lược dịch và ghi chú. 



Ố kìa, “hiệp sĩ”!


Ố kìa, “hiệp sĩ”!

Tuấn Khanh

Ở Việt Nam, chuyện hiệp sĩ bắt cướp trên đường phố đang được bàn tán khắp nơi, nhất là trong cái xứ bạo lực đang lên ngôi, mà những người có trách nhiệm thi hành pháp luật thì như đang nhượng quyền không cần ký giấy.
Nhưng đến hôm nay, lại có thêm chuyện mới phát sinh đáng bàn hơn nữa. Chị Dương Thị Tân, một người hoạt động xã hội quen mặt ở Sài Gòn bất ngờ nhận ra đúng mặt của “hiệp sĩ” Sin Nguyễn, là một trong những thành phần tích cực tham gia bắt và đánh đập người biểu tình vì nạn cá chết.
Trong sự kiện mới đây có người dân đã thiệt mạng vì bắt cướp giúp người, người ta nhìn thấy Sin xuất hiện ngay ở đầu các trang truyền thông. Anh tự xưng trên facebook của mình là Hiệp sĩ đường phố, tức loại người hùng trừ gian diệt ác, là batman hay spiderman trong trí tưởng huy hoàng của con người.
Nhưng từ chuyện kể của chị Dương Thị Tân, anh Sin (tên của "hiệp sĩ") chính là người tham gia hăng hái vai trò tay sai, bắt và đánh đập những người biểu tình chống Formosa gây ô nhiễm vào những ngày tháng 5-2016 tại Sài Gòn.
Sin chính là người đã đấm liên tiếp vào mặt chị Dương Thị Tân, một người phụ nữ đáng tuổi mẹ của Sin. Lúc đó, khi chị Tân đang trên xe bus, bị đưa về sân Hoa Lư, Sin "hiệp sĩ" đã đánh chị để thị uy và lập công với một loạt công an trên xe.
Chuyện không chỉ vậy. Có những chi tiết chị Tân nhớ rất rõ.
Ngay khi bị đánh đập và nói qua lại với những người trên chiếc xe bus ấy, chị Tân nhớ rằng mình đã bấm máy thu trọn âm thanh vào chiếc iphone 4 của mình. Khi bị đạp ra khỏi xe, dẫn vào sân Hoa Lư, chị đã chuyển chiếc iphone 4 đó cho một người sẽ được thả ra trước.
Sau vài ngày kinh hoàng ấy, tôi còn nhớ chị Tân kể lại với giọng uất ức, run rẩy vì tức giận khi nhắc đến người thanh niên to con khỏe mạnh ấy xông vào đánh chị vô cớ, không cần nói năng gì cả. Đầu chị bị đánh mạnh đến mức bật ra, đập vào thanh sắt dựng đứng tay vịn trên xe bus, khiến chị hoa cả mắt. Cú đánh mạnh đến mức tay an ninh đứng gần đó còn giật mình và ngăn những đòn dự định tiếp theo của Sin.
“Chị nhớ rõ gương mặt của nó, nó chỉ đáng tuổi con chị. Không thể nào chị quên được”, chị nói như vậy với tôi, bằng một giọng yếu ớt, chưa thể hồi phục.
Chị là một người tôi kính trọng vì luôn sống cho người khác.
Nhưng ngay cả không biết gì về chị, tôi cũng không thể nào chịu nổi chuyện một người phụ nữ lớn tuổi, yếu đuối lại bị sức thanh niên vai u thịt bắp đánh đập và dọa giết, chỉ vì nghĩ cho môi trường sống. Ngày chị kể lại câu chuyện này, tim tôi muốn đứng lại vì không kiểm soát được cảm giác của mình.
Ngay sau khi chị Tân lên tiếng nhận diện Sin là kẻ hành hung, trên facebook của anh này xuất hiện phản ứng đơn giản là “bọn ba que” muốn triệt hạ anh. Thật ra, chuyện rất đơn giản, nếu Sin bị nhận lầm thì anh ta có thể tự tìm đến gặp chị Tân để buộc chị nói lại.
Và vì sao anh ta phải làm như vậy: Bởi đó chính là phong cách đúng của một hiệp sĩ. Chắc chắn nếu Sin dám làm điều đó, và giả như chị Dương Thị Tân nhận lầm, chắc chắn lời xin lỗi sẽ làm danh hiệu hiệp sĩ còn rực sáng hơn nữa.
Nhưng tiếc là Sin không làm vậy. Khi nhà văn Đoàn Bảo Châu phỏng vấn trực tuyến chị Dương Thị Tân về sự kiện này, Sin và bạn Sin trên facebook chỉ đòi hành hung người hỏi và người trả lời.
Nói cho cùng, phần blog này không muốn nói riêng gì về Sin, mà chỉ muốn nhắc đến rất nhiều người đang hành động xấu xa và nghĩ rằng sẽ không ai nhận ra cái bóng đồi bại của mình trên mặt đất, cũng như sẽ không bao giờ phải chịu búa rìu dư luận.
Đất nước 90 triệu dân thật rộng lớn, nhưng lại thật nhỏ để nhìn thấy nhau rất nhanh ở các chiều xấu tích cực hay tốt tích cực.
Đoạn blog này cũng muốn gửi một lời xin lỗi đến những người trượng nghĩa, luôn giúp người cô thế mà không cần danh lợi hay thủ đắc chính trị, nhưng giờ đang bị phiền toái lây bởi hai chữ “hiệp sĩ” lúc này. Thật lòng xin lỗi.