Hiển thị các bài đăng có nhãn NHẠC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NHẠC. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

KẺ SĨ, TRAI NƯỚC VIỆT, GÁI NƯỚC VIỆT

KẺ SĨ

Những người có học và có trách nhiệm, có danh dự, tự trọng trong xã hội. Họ chính là sự mắt xích giữa dân chúng và chính quyền. Họ có thể thuộc về chính quyền lại vừa thuộc về dân chúng trong khi phải luôn thượng tôn quyền lợi quốc gia trên hết. Chính vì vị trí xã hội đặc biệt này mà họ có vai trò quan trọng trong xã hội và trách nhiệm nặng nề đối với sự hưng vong của đất nước.



TRAI NƯỚC VIỆT

Lịch sử các quốc gia trên thế giới chỉ ra rằng một khi những trai tráng, tuổi trẻ của một quốc gia không còn biết đến trách nhiệm, không quan tâm đến sự an nguy của đất nước mình, thì nước đó mạt, xã hội tan nát, quốc gia nghèo hèn, bị ngoại bang sỉ nhục, đe dọa, chẳng còn thể thống gì nữa.



GÁI NƯỚC VIỆT

Đọc vào lịch sử ngàn đời nước Việt cho thấy người con gái Việt Nam khôn ngoan và chín chắn, có mặt trong mọi mặt cuộc sống một cách chủ động, sánh ngang vai nam giới. Ngày nay đất nước đang cần những người con gái Việt Nam dấn thân, bước lên nắm lấy vận mệnh dân tộc trong buổi giặc dã nhiễu nhương.



Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

NHẠC HÙNG CA

HỘI NGHỊ DIÊN HỒNG



Đáp Lời Sông Núi-Họp Ca ASIA 58




Mẹ Việtnam ơi, chúng con vẫn còn đây


Để cho nước mắt mẹ thôi rơi, xót xa vì những đứa con vong ơn phản bội, đem quê hương dâng hiến cho kẻ thù...nhưng mẹ ơi...xin mẹ đừng than khóc nửa...vì chúng con tuổi trẻ vẫn còn đây.

Hát Cho Ngày Sàigòn Quật Khởi _ Nguyệt Ánh & Việt Dzũng



Thứ Ba, 31 tháng 1, 2012

ĐẠI PHÁ QUÂN THANH



"Đánh cho để dài tóc/ Đánh cho để đen răng/ Đánh cho nó chích luân bất phản/ Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn/ Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ"
(Vua Quang Trung)

*****

ĐẠI PHÁ QUÂN THANH

Sáng tác: Hoàng Thi Thơ - Trình bày: Hợp Ca
*****

(1)
Ai phá tan quân Sầm Nghi Đống? (Vua Quang Trung)
Đất Đống Đa chôn vạn quân thù. (Nơi chôn bao nhiêu quân thù)
Ai phá tan binh đoàn giặc Thanh? (Vua Quang Trung)
Đất Hà Hồi còn vọng hồi chiêng
(2)
Ai nhớ chăng Quang Bình anh dũng? (Vua Quang Trung)
Đất Đống Đa chôn vạn quân thù. (Nơi chôn bao nhiêu quân thù)
Ai phá tan binh đoàn giặc Thanh? (Vua Quang Trung)
Đất Hà Hồi còn vọng hồi chiêng

Giặc nhà Thanh, đây Tôn Sĩ Nghị
Giặc nhà Thanh, đây Sầm Nghi Đống
Giặc tràn qua khắp bờ sông Nhị
Giặc tràn qua vây chặt thành Thăng Long

Mười vạn quân do ngài Quang Bình
Ào Ào đi ngăn đoàn quân tiến
Ào Ào đi đến miền Tam Điệp
Đợi mồng năm tiêu diệt sạch quân Thanh

Này bập bùng nhịp trống bồi hồi dòng chiêng
Vó ngựa hùng anh, vó ngựa dồn nhanh, vó ngựa tàn canh
Vó ngựa lừng vang rung rinh kinh thành
Nhằm Lục Đầu mà tiến, nhìn về Lạng Giang hướng về Hải Dương
Bắc Bình Đại Vương tiến Hà Hồi nhanh
đến Ngọc Hồi luôn quân Thanh tan tành

Ngàn quân Tàu vượt cầu như nước tràn
Hàng ngàn hàng ngàn quân Tàu vượt cầu trong gió ngàn
Ngàn quân Tàu sập cầu tô thắm màu Nhị Hà
Nhị Hà nước về đỏ ngầu thây chất tràn
Nào ngờ đâu bao mộng tan tành
Vạn giặc Thanh như là mây khói
Và từ đây nước Việt yên lành
Ngàn đời sau Bắc Bình còn vang danh

****** Giặc đâu tàn bạo sang điên cuồng/ Quân vua một giận oai bốn phương/ Thần tốc ruỗi dài xông thẳng tới,/ Như trên trời xuống dám ai đương/ Một trận rồng lửa giặc tan tành,/ Bỏ thành cướp đó trốn cho nhanh/ Ba quân đội ngũ chỉnh tề tiến,/ Trăm họ chật đường vui tiếp nghênh/ Mây tạnh mù tan trời lại sáng/ Đầy thành già trẻ mặt như hoa,/ Chen vai khoác cánh cùng nhau nói:/ "Kinh đô vẫn thuộc núi sông ta" /

(Thơ: Ngô Ngọc Du )
*****

"Tây Sơn rất mạnh; quân đội của Nguyễn Huệ nếu không thiện chiến cũng rất đông; Nguyễn Huệ có voi để kéo pháo, và hơn nữa, Nguyễn Huệ có rất nhiều thuyền chiến, chiến hạm và tàu thuyền để chở quân đội. Nguyễn Huệ có nghị lực, có tài năng..."

(Gras de Préville, thuyền trưởng tàu Pandour của Pháp ở Gia Định năm 1788 đã viết về Nguyễn Huệ và quân đội của ông)

XUÂN VÀ LỊCH SỬ

BÍCH HUYỀN


Đôi lời giới thiệu:

Nhà Văn Bích Huyền nguyên là giáo sư dạy môn Văn tại trường Trung Học Việt Nam trước 1975. Lời
văn của bà tuy giản dị, nhưng rất chân thật, gây nhiều xúc động cho người đọc. Tác phẩm nổi tiếng của
bà là “ Lối cũ chẳng sao quên” đã được dịch ra Anh ngữ, và được rất nhiều người yêu thích.
Nhà văn Bích Huyền viết văn, làm thơ, lại có giọng đọc thật truyền cảm. Bà phụ trách trang văn học
nghệ thuật cho nhiều đài Phát Thanh, như đài Radio Bolsa, đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA)...Bà cũng là một
trong những Thành Viên Sáng Lập của Câu Lạc Bộ Hùng Sử Việt, và sinh hoạt rất tích cực.
Sau đây là bài nói chuyện của nhà văn Bích Huyền trên Đài VOA, được link từ "Radio Chân Trời Mới".

http://radiochantroimoi.com/spip.php?article9829



Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012

CON ĐƯỜNG CÁI QUAN





Con đường cái quan.
Phạm Duy

Phần Thứ Nhất - TỪ MIỀN BẮC

Phần Thứ Nhất - TỪ MIỀN BẮC 1. ANH ĐI TRÊN ĐƯỜNG CÁI QUAN Cô Cắt Cỏ: Hỡi anh đi đường cái quan Dừng chân đứng lại Dừng chân đứng lại Cho em đây than đôi lời Đi đâu vội mấy anh ơi...
2. TÔI ĐI TỪ ẢI NAM QUAN Lữ Khách: Tôi đi từ ải Nam Quan sau vài ngàn năm lẻ Chia đôi một họ trăm con đã lên đường Năm mươi người ngược núi rừng Đã dựng vòng biên ải Năm mươi người trẩy theo sông tới khơi chừng Tôi theo người vượt quan san Ơi người ơi Ơi người ơi Vẽ lối mòn gìn giữ quê hương ngăn dường giặc Hán Tôi chưa về Ải Chi Lăng Ơi người ơi Ơi người ơi Dưới chiến bào người thấy băn khoăn thương ai đầu nguồn...
3. ĐỒNG ĐĂNG CÓ PHỐ KỲ LỪA Tô Thị: Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa Có nàng Tô Thị (ý y a) đứng (a) chờ... đợi (ỳ) ai Và khuyên người chẳng tái hồi Cho ngàn năm được (ý y a) sống đời... vọng (a à) phu...
4. NGƯỜI VỀ MIỀN SUÔI Dân thượng du: Người về miền suôi đem theo tình người miền núi Nhà sàn lả lơi đứng bên đường hoang vắng soi Đưa chân anh qua đồi Cơm lam đem theo người Lên cao anh ôm trời Để dòng suối lẻ loi... Lữ Khách: Đường về ruộng dưới ngát hương củi rừng gạo núi Vượt tầm đèo khơi thấy con đường lúa tươi cười Đường về miền suôi biết bao đò bao quán mới Đường dài mà vui hỡi người bạn đường nặng vai Rồi một ngày mai có qua nhịp cầu tả tơi Nhìn bọt bèo trôi nhớ chăng mầu tóc xanh ngời... Hát chung: Đường ngược đường suôi Nhớ nhau vì chuyện đầu môi Tạm biệt một nơi Thấy nhau ở cuối chân trời...
5. NÀY NGƯỜI ƠI Cô lái đò miền trung du: Này người ơi ghé bến (y) sang sông Lên đường đi tới bõ công em chèo thuyền Mừng người đi tìm thấy tình duyên Con đường đất nước nối liền lòng dân. Lữ khách: Sông Thương ơi nước chẩy đôi ba dòng Anh về Hà Nội một lòng, lòng yêu em Sông Thương ơi nước đục người đen Anh về thành phố không quên cô mình.
6. TÔI ĐI TỪ LÚC TRĂNG TƠ Lữ Khách: Ra đi từ lúc trăng tơ, trăng một miền hoa cỏ Trăng lên đầu của ô xa vẫn chưa mờ Im nghe lời Thủ Đô chào, ôi lời mừng đông đảo Đi trong lịch sử dân ta, luống nghẹn ngào. Lữ khách và dân chúng thủ đô: Hai bên nhà cửa thân yêu Ơi người ơi Ơi người ơi Đã mấy lần để đám rêu xanh thay mầu gạch ngói Thăng Long buồn tủi chia phôi Tháp, Tháp Rùa ơi Tháp, Tháp Rùa ơi Gió tiễn người về đến quê hương câu ca giọng Hời.

Phần Thứ Hai - QUA MIỀN TRUNG

7. AI ĐI TRÕNG GIÓ TRÕNG SƯƠNG Lũ trẻ: Ai đi trong gió trong sương ơ Phải mau ơ phải mau để mà tới người ơi Kẻo đường ơi, người ơi còn xa Kẻo đường ơi, người ơi còn xa...
8. AI VÔ XỨ HUẾ THÌ VÔ Bà mẹ: À á ơ a a à á ơi Ai vô xứ Huế thì vô Chớ sợ Truông nhà Hồ, chớ sợ Phá Tam Giang à ơi À á ơ a a à á ơi Ngó ra quê cha đường xa sông rộng Ngó về quê mẹ núi lộng đèo cao À á ơ a a à á ơi Nhưng con ơi, con ngú ngủ sâu Chứ nối lại nhịp cầu Chứ đã có o ó ư... người đi À á ơ a a à á ơi.
9. AI ĐI TRÊN DẶM ĐƯỜNG TRƯỜNG Dân làng: Hò hô hò hò ơi hò Ai đi trên đường là dặm đường Đi mô mà vội vã à, cùng là hò khoan Hố hô hò khoan Hò hô hò hò ơi hò Khoan khoan tôi mời là mời bạn Vui là họp đoàn đêm nay chừ là à nay Hố hô hò khoan. Lữ khách: Năm tê trong lúc sang Xuân Tôi theo Công Chúa Huyền Trân tôi lên đường Đường máu xương đã lắm oán thương Đổi sắc hương lấy cõi giang san Tôi đi theo bước ái tình Đi cho trăm họ được hòa bình ấm no Đèo núi cao nghe gió vi vu Thổi phấn son bay tới kinh đô. Dân miền Trung: Hò hô hò hò ơi hò Anh đi trên đường là gập ghềnh Mau mau đi kẻo lỡ a truyện tình nước non Hố hô hò khoan. Hò hô hò hò ơi hò Mau mau đi kẻo là kẻo lỡ Câu chuyện tình năm xưa là tình à xưa Hố hô hò khoan.
10. NƯỚC NÕN NGÀN DẶM RA ĐI Huyền Trân Công Chúa: Nước non ngàn dặm (à a a) ra đi Nước non ngàn dặm (à a a ra) đi Dù đường thiên lý xa vời Dù tình cố lý chơi vơi Cũng không dài bằng lòng thương mến người Bước đi vào lòng (ừ ư ư) muôn dân Bước đi vào lòng (ừ ư ư) muôn dân Bằng hồn trinh nữ mơ màng Bằng tình say đắm ơi chàng Ước nuôi dần hòa bình trong ái ân Nhưng ánh Tháp vàng Cây quế giữa rừng Chỉ một mùa tang là hương là sắc (ứ) tan Tàn cả tình yêu Vì hận còn gieo Đất nước cháy theo với ngọn lửa thiêu Mới hay tình nhẹ (è e e) như tơ Mới hay tình nhẹ (è e e) như tơ Mộng ngoài biên giới mơ hồ Chẳng ngăn được sóng vỡ bờ Với đêm mờ hồn về trên Tháp ma.
11. GIÓ ĐƯA CÀNH TRÚC LA ĐÀ Cô gái Huế: Ớ ơi hò ! Ớ hò ơi Gió đưa cành trúc la đà Tiếng chuông Thiên Mụ canh gà điểm sương Người về chưa ghé sông Hương Đã nghe tiếng gọi đôi đường đắng cay Anh đi mau ơ để nối lại duyên may Tình xưa là nghĩa cũ anh đắp xây cho thiệt bền Ớ ơi hò ! Ớ hò ơi
12. TÔI XA QUÊ NGHÈÕ RUỘNG NGHÈO Lữ khách: Hò hô hò hò ơi hò Tôi xa quê nghèo là ruộng nghèo Tôi leo qua cồn cát à, vượt đèo Hải Vân Hố hô hò khoan. Hò hô hò hò ơi hò Tôi trông én liệng là từng đàn Tôi gọi đàn chim ơi kià là à chim Hố hô hò khoan. Dân miền Trung: Vua Lê dắt lính vô Trung Anh theo Chúa Nguyễn vượt Cù Mông anh qua đèo Để núi cao ngơ ngác trông theo Để tháp son thương nhớ trong chiều Anh đi chân cứng đá mòn Đi chưa thấy mỏi mà lòng còn say sưa Biển thắm ru tiếng hát thiên thu Làn gió xanh theo gót phiêu du. Lữ khách: Hò hô hò hò ơi hò Lênh đênh ven bờ là biển sâu Hương thơm là thoang thoảng à đất mầu miền Nam Hố hô hò khoan Hò hô hò hò ơi hò Lênh đênh ven bờ là biển giàu Nghe nhịp cầu đã nối tình là à xưa Hố hô hò khoan.

Phần Thứ Ba - VÀO MIỀN NAM

13. ANH ĐI ĐƯỜNG VẮNG ĐƯỜNG XA Cô gái miền Nam: Hò ơ ơ ớ ơ... hò Bớ anh đi đường vắng đường xa Dừng chân đứng lại (i ì) Hò ơ ơ ớ ơ... hò Nghe em đây ca đôi lời Chiều về trên cánh Đồng Nai Chờ người xây đắp ngày mai...
14. NHỜ GIÓ ĐƯA VỀ Lữ khách: Nhờ gió đưa về, về miền gió chan hòa Thơm lòng đất phù sa Trời nắng huy hoàng, trời sưởi ấm con đường Cho ta vô miền sông nước Chiến đấu với sình lầy Với thú dữ ư tràn đầy Với lũ muỗi ư đặc dầy như đám mây Chiến đấu với rừng tràm Ta như ong từng đàn Lập cuộc đời trên đất rừng hoang Vào tới xóm dừa, vào vườn chuối la đà Ôi là mát lòng ta Bầu vú sữa tròn và mảnh trái thơm ròn Hương sầu riêng ngọt ngon Có mái tóc xuề xoà, có khoé mắt thiệt thà Đôi môi xinh hàm răng xít xa Có áo ngắn mặn mà, có tiếng nói đậm đà Người yên lành như một giấc mơ...
15. ĐI ĐÂU CHO THIẾP THEO CÙNG Cô gái miền Nam: Đi đâu cho thiếp theo cùng Đói no thiếp chịu, lạnh lùng thiếp cam Ví dầu tình có dở dang Thì cho thiếp gọi đò ngang thiếp về... Lữ khách: Tới đây lạ xứ quen người Trăm bề nhũn nhặn đừng cười tôi nghe Ví dầu tình bén duyên thề Thi xin kết bạn đền nghì trúc mai...
16. ĐÈN CAO CHÂU ĐỐC GIÓ ĐỘC GÒ CÔNG Dân chúng miền Nam: Hò lơ hó lơ Lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ Hò lơ hó lơ Đèn nào cao cho bằng đèn Châu Đốc Gió nào độc cho bằng gió Gò Công Vợ chồng son đã nuôi lòng ước mong Thuận vợ chồng sẽ cùng tát Biển Đông Hò lơ hó lơ Lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ Hò lơ hó lơ.
17. CỬU LONG GIANG và VỀ MIỀN NAM Đôi vợ chồng trẻ: Cửu Long Giang gió về vui trên sóng sông Uốn quanh như chín con rồng ôm chặt đứa con Người từ Tiền Giang đi về xa xăm Cuối con đường say đắm là miền rộng thênh thang Cửu Long Giang trôi về ôm ấp đất hoang Thiết tha như gái yêu chồng trong chiều mênh mông Người về Hậu Giang xây tổ uyên ương Có cánh đồng lúa chín uốn mình trên sóng sông... Đôi vợ chồng trẻ và dân chúng: Về miền Nam ôi quê hương mới ơi Về Cần Thơ khơi kinh, khơi nước ngòi Về Hà Tiên ta tiễn Chúa ra đảo khơi Về Cà Mâu ta đốt biết bao lửa vui Về miền Nam ta theo cơn gió đưa Về miền sông ăn cá nướng thơm ngày mưa Về đồng dưa ta tắm nắng vui đời ta Về miền Nam... Về miền Nam Người về đây trong gió bình an...
18. GIÃ ƠN CÁI CỐI CÁI CHẦY và VỀ MIỀN NAM Đôi vơ chồng trẻ: Giã ơn cái cối cái chầy Đêm khuya giã gạo, có mầy, có tao Giã ơn cái nhịp cầu ao Đêm khuya vo gạo, có tao có mầy. Dân chúng: Về miền Nam đem theo sương gió xưa Về đồng khô đem cơn mưa rét về Người về đây thương nhớ lắm con đường xa Về miền Trung, ra xứ Bắc yêu mẹ cha Đường từ xa đem ta đã tới đây Chùa chiều nay rung chuông trên luống cầy Người gửi ơn ra bốn phía chân trời mây Ngẩng đầu lên dâng vút đóa linh hồn say Đường về đây... Đường về đây Trời về Tây nghe gió cuồng bay...
19. ĐƯỜNG ĐI ĐÃ TỚI Toàn thể nhân dân: Đường đi đã tới... Lòng dân đã nối... Người tạm dừng bước chân vui người ơi Người mơ ước tới... Đường tan ranh giới Để người được mãi Đi trong một duyên tình dài Con đường thế giới xa xôi Trong lòng dân chúng nơi nơi...