Hiển thị các bài đăng có nhãn KINH TẾ-CHÁNH-TRỊ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn KINH TẾ-CHÁNH-TRỊ. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2022

Lãnh đạo ‘Bộ Tứ’: Chuyện Ukraine không được phép xảy ra ở Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương

 Chiến lược mới của Mỹ ở châu Á: ‘củng cố đồng minh’ nhưng ‘thiếu khuôn khổ kinh tế’

04/3/2022

Reuters

 

Thủ tướng Nhật Bản Fumio Kishida tại một cuộc họp báo ở Tokyo vào ngày 25/2/2022.

Các nhà lãnh đạo của nhóm Bộ Tứ, gồm các quốc gia Hoa Kỳ, Ấn Độ, Úc và Nhật Bản, hôm 3/3 đồng ý với nhau rằng những gì đang xảy ra đối với Ukraine không được phép xảy ra ở khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, Thủ tướng Nhật Bản Fumio Kishida cho biết.

Cuộc họp trực tuyến của nhóm bốn quốc gia được tổ chức vào thời điểm lo ngại đang gia tăng về Đài Loan, một hòn đảo tự trị mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền, nơi đã tăng cường mức độ cảnh giác, đề phòng Trung Quốc lợi dụng phương Tây mất tập trung để ra tay.

“Chúng tôi đã đồng thuận rằng không cho phép có động thái đơn phương thay đổi hiện trạng bằng vũ lực kiểu này ở khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương”, ông Kishida nói, đề cập đến cuộc xâm lược của Nga vào Ukraine.

Phát biểu với các phóng viên sau cuộc gặp với Tổng thống Mỹ Joe Biden, Thủ tướng Australia Scott Morrison và Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi, ông Kishida nói: “Chúng tôi cũng nhất trí rằng diễn tiến này càng cho thấy tầm quan trọng của việc thúc đẩy nhận thức về một Ấn Độ Dương – Thái Bình Dương tự do và rộng mở”.

Điều phối viên của Nhà Trắng về khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương, Kurt Campbell, hôm thứ Hai 28/2 cho biết Hoa Kỳ vẫn duy trì tập trung vào khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương bất chấp cuộc khủng hoảng Ukraine, mặc dù điều này sẽ khó khăn và tốn kém.

Ông nói Washington đã tác chiến tích cực ở cả hai chiến trường cùng một lúc trước đây, bao gồm cả trong Đệ nhị Thế chiến và Chiến tranh Lạnh.

Hoa Kỳ coi Bộ Tứ và các mối quan hệ ngày càng tăng với Ấn Độ là yếu tố cần thiết cho nỗ lực đẩy lùi Trung Quốc ở Thái Bình Dương, nhưng họ cũng đang ở trong một thế cân bằng tế nhị với New Delhi, vì mối quan hệ lâu nay của nước này với Nga.

Trong số 4 nước thuộc nhóm Bộ Tứ, chỉ có Ấn Độ là không lên án việc Nga xâm lược Ukraine.

Nga là nhà cung cấp vũ khí chính cho quân đội Ấn Độ, và Ấn Độ hiện đang đối mặt với khả năng bị Mỹ trừng phạt vì mua hệ thống phòng không S-400 của Nga.

Các nhà phân tích cho rằng bất kỳ động thái nào của chính quyền Biden nhằm áp đặt các biện pháp trừng phạt đối với Ấn Độ vì đã bắt tay với Moscow có thể sẽ phản tác dụng và cản trở sự hợp tác trong Bộ Tứ.

Ông Campbell cho biết hôm 28/2 rằng Washington vẫn “lạc quan” về mối quan hệ với Ấn Độ.

Bộ Ngoại giao Ấn Độ cho biết trước cuộc họp hôm 3/3 rằng họ sẽ theo dõi một hội nghị thượng đỉnh vào tháng 9 của các nhà lãnh đạo Bộ Tứ ở Washington, và sẽ “trao đổi quan điểm và đánh giá về những diễn tiến quan trọng ở Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương”.

Trung Quốc lên án Bộ Tứ là một cấu trúc Chiến tranh Lạnh và một bè phái “nhắm vào các nước khác”.

Voa Tiếng Việt

Chiến lược mới của Mỹ ở châu Á: ‘củng cố đồng minh’ nhưng ‘thiếu khuôn khổ kinh tế’

03/3/2022

 

Tổng thống Joe Biden muốn tăng cường can dự với các nước khu vực châu Á-Thái Bình Dương

Chính quyền Joe Biden đã công bố chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương trong đó thể hiện sự quan tâm mạnh mẽ với khu vực để ngăn chặn tham vọng của Trung Quốc, xây dựng lại quan hệ đồng minh đã rạn nứt nhưng lại thiếu khuôn khổ hợp tác kinh tế, các phân tích gia nhận định.

‘Củng cố đồng minh’

Hoa Kỳ cần đẩy mạnh tập trung vào khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương vì ‘những thách thức ngày càng tăng’ với sự trỗi dậy của Trung Quốc, theo tài liệu chiến lược do chính quyền Biden công bố.

“Trung Quốc đang kết hợp sức mạnh kinh tế, ngoại giao, quân sự và công nghệ để mở rộng phạm vi ảnh hưởng ở Ấn Độ Dương -Thái Bình Dương và tìm cách trở thành cường quốc có tầm ảnh hưởng nhất thế giới,” tài liệu trình bày về chiến lược viết.

Chiến lược mới kêu gọi thúc đẩy tự do và môi trường mở, xây dựng năng lực phòng thủ tập thể trong và ngoài khu vực, và xây dựng khả năng chống chọi trong khu vực. Nó cũng bao gồm điều mà chính quyền Biden gọi là ‘thúc đẩy thịnh vượng chung’.

Ngoài những lời lẽ mạnh mẽ, chiến lược mới của chính quyền Biden tìm cách củng cố các liên minh và quan hệ đối tác khu vực mà nhiều người coi là quan trọng đối với chiến lược của Mỹ ở châu Á.

Nó đáp ứng mong muốn của nhiều nước trong khu vực là Mỹ đóng vai trò cổ động để giải quyết các thách thức chung như y tế công cộng, biến đổi khí hậu và chống tham nhũng, Ryan Hass, nghiên cứu viên cao cấp tại Viện Brookings, nói với VOA.

“Đó là sự xa rời đáng hoan nghênh từ tư duy ‘Nước Mỹ trên hết’ trong thời đại Trump,” ông Hass nói.

Chiến lược Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương của ông Biden hứa hẹn các bước đi nhằm làm sâu sắc thêm các mối quan hệ đồng minh hiện có của Mỹ với Úc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Philippines và Thái Lan và đồng thời cũng nhằm tăng cường quan hệ với các đối tác khu vực như Ấn Độ, Indonesia, Malaysia, Mông Cổ, New Zealand, Singapore, Đài Loan, Việt Nam và các đảo quốc Thái Bình Dương.

Chính quyền Biden cũng tiếp tục cách tiếp cận của Trump là tập trung vào sự hợp tác trong khuôn khổ Bộ Tứ bao gồm Mỹ, Nhật, Ấn và Úc.

“Nhật Bản và Hàn Quốc nên hòa hợp, ASEAN vẫn là trung tâm, Ấn Độ nên đóng vai trò lớn hơn,” Aparna Pande, giám đốc Sáng kiến về tương lai của Ấn Độ và Nam Á của Viện Hudson, nói với VOA.

Mặc dù chiến lược này không mở cửa thị trường Mỹ nhiều hơn cho các nước châu Á như dưới thời ông Trump, nhưng bù lại nó thúc đẩy các thỏa thuận quân sự.

Hồi đầu tháng Hai, chính quyền Mỹ đã phê duyệt thương vụ tiềm năng bán thiết bị và dịch vụ trị giá 100 triệu đô la cho Đài Loan để ‘tiếp tục, duy trì và cải thiện’ hệ thống phòng thủ tên lửa Patriot.

Đầu tháng này, Mỹ cũng đã phê duyệt thương vụ bán máy bay F-15ID và các thiết bị liên quan cho Indonesia trong một thỏa thuận trị giá lên tới 13,9 tỷ đôla, bất chấp những lo ngại về nhân quyền vốn đã trì hoãn các thương vụ vũ khí trước đó cho Indonesia. Thỏa thuận bán vũ khí cuối cùng của Washington cho Jakarta là vào năm 2011.

‘Không thể một mình một ngựa’

Trao đổi với VOA, ông Ngô Vĩnh Long, giáo sư Đại học Maine, đồng ý rằng ‘xây dựng lại đồng minh’ là một điểm quan trọng trong chiến lược của ông Biden.

“Chiến lược này muốn nói rõ Mỹ cần đồng minh, cần sự giúp đỡ của đồng minh, của các đối tác,” ông Long nói. (15:30)

Theo lời vị giáo sư này thì Mỹ ‘không thể một mình một ngựa’ đương đầu với những thách thức hiện nay trên thế giới. “Nếu cứ tiếp tục ‘Nước Mỹ trên hết’ thì Mỹ không thể nào kết nối với đồng minh được,” ông nhận định.

Ông giải thích rằng ngay cả thời Mỹ mạnh nhất sau khi Liên Xô tan rã, khi Mỹ đưa quân vào đánh Iraq, cố Tồng thống George H.W. Bush cũng cần sự ủng hộ và hỗ trợ của các đồng minh.

Giáo sư Long nhận định do phải giải quyết những vấn đề nội bộ nước Mỹ trước, chẳng hạn dịch bệnh, và những vấn đề ở châu Âu, nên phải một năm sau khi ông Biden lên nắm quyền mới đưa ra được chiến lược cho khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương, và đây là chiến lược ‘không chỉ của riêng ông Biden mà có sự ủng hộ của lưỡng đảng’.

“Thời ông Trump dù có chiến lược chung chung nhưng do đặt nước Mỹ trên hết nên đã bỏ qua các đối tác và đồng minh của Mỹ trong khu vực cũng như châu Âu, cho nên chiến lược này giúp trấn an các đối tác châu Á rằng mặc dù Mỹ đang tập trung vào châu Âu, Washington cũng không bỏ quên khu vực,” ông phân tích.

“Mỹ muốn các nước trong khu vực liên kết với nhau với sự hỗ trợ của Mỹ để tạo ra các điều kiện có lợi cho các nước trong khu vực,” ông nói thêm và cho biết chiến lược này đã ‘nhận được sự phấn khởi của châu Á’.

Ông chỉ ra việc ASEAN được nhắc đến bốn lần trong tài liệu chiến lược và bản thân các nước riêng rẽ trong ASEAN, trong đó có Việt Nam, cũng được đề cập cho thấy Mỹ ‘có sự quan tâm đúng mức đối với ASEAN’.

Các nội dung quan trọng về quan hệ Mỹ-ASEAN trong khuôn khổ chiến lược này là chuyển đổi quan hệ mậu dịch, tăng cường hợp tác an ninh trên biển, giúp xây dựng hệ thống tuần dương, đào tạo nhân lực, viện trợ, giáo sư Long cho biết, nhưng từng nước phải vận động ở Mỹ để có các chính sách có lợi cho mình.

“Việt Nam có thể vận động mua thêm vũ khí của Mỹ nếu vũ khí đó không thách thức quá đối với Bắc Kinh,” ông Long nói.

Không có khuôn khổ kinh tế

Nhưng ông Hass và các nhà quan sát khác nói chiến lược Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương thiếu khuôn khổ thương mại mạch lạc để đem đến cho các nước trong khu vực lý do kinh tế thỏa đáng để làm sâu sắc thêm mối quan hệ với Mỹ. Họ nói rằng chương trình nghị sự kinh tế quốc tế của Washington nên phù hợp với vai trò lãnh đạo mà Mỹ muốn có trong khu vực.

Ông Robert Daly, giám đốc Viện Kissinger về Trung Quốc và Mỹ của Trung tâm Wilson, nói với VOA rằng chiến lược này có mâu thuẫn cơ bản ở chỗ nó ngụ ý Mỹ sẽ tích cực hoạt động toàn cầu ở mức độ cao, sau nhiều năm theo đuổi chính sách đối ngoại cô lập dưới thời chính quyền Trump. Cùng lúc, chính quyền Biden đã không chuẩn bị công chúng Mỹ để từ bỏ thái độ chỉ trích toàn cầu hóa của thời Trump.

“Họ đã tự đặt mình vào hộp mà, lý do chính trị, họ dường như chấp nhận quan điểm của Trump rằng toàn cầu hóa là sân chơi của giới tinh hoa Mỹ buông thả ở các thành phố ven biển, vốn không quan tâm đến vùng giữa của Nước Mỹ,” ông Daly nói. “Cái cần là hình thức toàn cầu hóa tốt hơn phục vụ lợi ích của Mỹ - chính quyền Biden quyết định không đụng đến vấn đề này.”

Trước Trump, chính quyền Obama trước đây đã ủng hộ Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương, một thỏa thuận thương mại khổng lồ với 11 nước khác để trở thành hòn đá tảng của chính sách kinh tế của Mỹ trong khu vực. Chính quyền Trump đã rút khỏi TPP vào năm 2017, để các thành viên khác sửa lại thỏa thuận để trở thành Hiệp định Đối tác Toàn diện và Tiến bộ xuyên Thái Bình Dương (CPTPP).

Thiếu sự ủng hộ của người dân đối với các hiệp định thương mại đa phương, chính quyền Biden cho biết họ không có kế hoạch tham gia CPTPP và nói rõ họ dự định tiếp tục các chính sách bảo hộ của ông Trump.

Tòa Bạch Ốc  vẫn chưa công bố chi tiết về Khuôn khổ Kinh tế Ấn Độ Dương -Thái Bình Dương, một cấu thành của Chiến lược Ấn Độ Dương -Thái Bình Dương. Khuôn khổ này, mà họ coi là ‘quan hệ đối tác đa phương cho thế kỷ 21’, được dự tính công bố vào đầu năm nay.

Chính quyền Mỹ cho biết khuôn khổ này sẽ ‘thúc đẩy và tạo điều kiện thuận lợi cho thương mại tiêu chuẩn cao, quản lý nền kinh tế kỹ thuật số, cải thiện khả năng chống chịu và an ninh của chuỗi cung ứng, xúc tác đầu tư vào cơ sở hạ tầng minh bạch, tiêu chuẩn cao và xây dựng kết nối số - tăng cường mối quan hệ kinh tế của Mỹ với khu vực trong khi đóng góp vào cơ hội được chia sẻ rộng rãi ở khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương.”

Nhưng các quan chức Mỹ thừa nhận khuôn khổ này sẽ không bao gồm mở cửa thị trường Mỹ, củ cà rốt kinh tế mà các nhà phân tích cho rằng chiến lược này còn thiếu.

“Làm sao mà các nước trong khu vực đồng ý có nhượng bộ nghiêm túc về khí hậu hay tiêu chuẩn lao động nếu Mỹ không sẵn sàng thảo luận về tự do hóa thương mại và đầu tư?” ông Zack Cooper, nghiên cứu viên cao cấp tại Viện Doanh nghiệp Mỹ, đặt vấn đề. "Có vẻ như Washington hài lòng đứng bên lề khi Bắc Kinh hội nhập sâu hơn vào trật tự kinh tế khu vực”.

Trong một cuộc họp báo trong tháng này, một quan chức Mỹ cấp cao thừa nhận các nước trong khu vực muốn nhiều hơn về kinh tế nhưng ‘rất thực tế’ về những hạn chế và thách thức mà Biden đối mặt trong định hình chính sách thương mại.

Xây dựng lại thế giới tốt đẹp hơn

“Hứa hẹn của sáng kiến Ấn Độ Dương -Thái Bình Dương là nó đem đến một số thứ khác không phải tiếp cận thị trường,” ông Matthew Goodman, phó chủ tịch cấp cao về kinh tế tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) cho biết. Ông Goodman nói với VOA rằng những điều này có thể bao gồm cải thiện các quy định thương mại quốc tế hoặc đầu tư vào cơ sở hạ tầng như đã hứa trong sáng kiến Build Back Better World (Xây dựng lại thế giới tốt đẹp hơn) của ông Biden.

Tổng thống Biden trình làng ý tưởng Build Back Better World (B3W) ở hội nghị thượng đỉnh G7 hồi tháng 6 năm 2021, với mục tiêu tạo ra ‘quan hệ đối tác cơ sở hạ tầng định hướng giá trị, tiêu chuẩn cao và minh bạch’ để giúp tài trợ các dự án ở các nước đang phát triển.

Các quan chức Mỹ do Daleep Singh, phó cố vấn an ninh quốc gia về kinh tế quốc tế, dẫn đầu đã khảo sát một số nước ở Mỹ Latinh và châu Phi để xác định các dự án cơ sở hạ tầng tiềm năng, nhất là các dự án tập trung vào khí hậu, y tế, công nghệ kỹ thuật số và bình đẳng giới.

“Có sự nhiệt tình rất lớn ở tất cả các nước chúng tôi đến thăm như Ecuador, Colombia, Panama, Ghana, Senegal, Cộng hòa Dân chủ Congo, một số khu vực của Trung Đông, Indonesia, Thái Lan và các nơi khác trên thế giới,” ông Singh nói với VOA.

B3W được xem là lựa chọn thay thế cho Sáng kiến Vành đai và Con đường của Trung Quốc. Sáng kiến này đã tài trợ cho các dự án cơ sở hạ tầng ở châu Á, châu Phi và Mỹ Latinh và đã xâm nhập vào châu Âu. Nó cũng bị chỉ trích vì không đánh giá các tác động môi trường và xã hội, thiếu minh bạch tài chính và khiến một số chính phủ chật vật trang trải cho các chi phí cơ sở hạ tầng tốn kém.

https://www.voatiengviet.com

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

KHỦNG HOẢNG TÀI CHÁNH TẠI TRUNG QUỐC

...Khi thủy triều xuống, chúng ta trở lại chuyện kinh tế cũng là chính trị.

Trung Quốc tưởng là tìm ra phép thần kỳ với chiến lược tăng trưởng bằng đầu tư, tín dụng và xuất cảng. Nhưng chỉ có lượng mà thiếu phẩm. Đầu tư ào ạt gây lãng phí, tham ô. Khối tín dụng dồi dào thổi lên bong bóng và trở thành một núi nợ sẽ sụp. Trong khi ấy xuất cảng giảm sút vì các thị trường Âu-Mỹ-Nhật đều co cụm. Lãnh đạo Bắc Kinh ý thức được sự hiểm nguy đó nên cố chuyển qua chiến lược khác.

Nhưng khi cỗ xe quẹo cua thì cũng là lúc dễ lật.
//


Nguyễn-Xuân Nghĩa -

Thủy Triều Xuống - Trồi Lên Một Núi Nợ...


* Nhà ga Vũ Hán hiện đại và vĩ đại - mà vắng khách *


Khi Chủ tịch Tập Cận Bình khoa trương sức mạnh kinh tế Trung Quốc tại thượng đỉnh Mỹ-Hoa ở Rancho Mirage thì một ngân hàng Trung Quốc vỡ nợ. Sau đó là một chuỗi biến động...

Everbright Bank hay Đại Quang Ngân hàng là ngân hàng đầu tư đứng hạng 11 của Trung Quốc về ngạch số tài trợ, và là chi nhánh của tập đoàn Đại Quang, cơ sở quốc doanh thuộc hệ thống Hối Kim Trung Uơng, Central Huijin, là tập đoàn đầu tư chi nhánh của Công ty Đầu tư Trung Quốc CIC, tập đoàn tài chánh do Quốc vụ viện (Hội đồng Chính Phủ) Trung Quốc quản lý qua Bộ Tài chánh.

Từ Everbright qua Đại Quang Đầu Tư lên Hối Kim, rồi CIC, Bộ Tài chánh và Quốc vụ viện, một chuỗi doanh nghiệp lồng vào nhau như búp bê Nga, trong bàn tay phù thủy của nhà nước....

Hôm mùng sáu Tháng Sáu, ngân hàng Everbright không trả được món nợ sáu tỷ đồng Nguyên, tương đương với 980 triệu Mỹ kim. Chủ nợ là Industrial Bank Co. hay Hưng nghiệp Ngân hàng tại Phúc Kiến bị vạ lây, không trả được nợ. Nói hoa mỹ là "vi ước" hay lỗi hẹn, nôm na là mấp mé vỡ nợ.

Nhiều trường hợp tương tự cũng đã xảy ra....

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

"MÀY GIẢ VỜ LÀM VIỆC, TAO GIẢ VỜ TRẢ LƯƠNG"


Tháng 5 29, 2013
Tony Judt
Phan Trinh dịch

Bài liên quan:

Xa cộng sản, gần con người: Bể dâu ở Tây Âu
Xa cộng sản, gần con người: Đi dây ở Đông Âu
Đọc bể dâu ở Tây Âu và Đi dây ở Đông Âu:

https://docs.google.com/file/d/1aWGAJXj2qzKYibaKlqMI22vLKmtYr8iK3Q8HYOnRF6m8F2LLOmP4fMNdV7Lv/edit
___________
Giới thiệu của người dịch:
Đây là đoạn cuối Chương 18 cuốn Post War của Tony Judt. Sau khi bàn về trí thức Tây Âu và Đông Âu, tác giả nói về nền kinh tế bế tắc và vờ vịt tại Đông Âu, bối cảnh của những biến động chính trị và xã hội dẫn đến cách mạng 1989 lật đổ cộng sản.
Nếu nghịch lý là gốc của cái hài thì nền kinh tế xã hội chủ nghĩa có thể được xem như một vở kịch khôi hài đen, dù đỏ ngầu. Trong những vở đỏ đen nhiều tập kia, Tony Judt nhắc đến hai quái tật chết người của chế độ, ở Đông Âu trước đây, và cũng không khó thấy ở cả Việt Nam lâu nay, có thể tóm tắt nôm na như sau:
1. Lỗ vẫn làm: Thay vì kinh tế định đoạt chính trị như người cộng sản vẫn nói, chính trị cộng sản lại xúi bậy kinh tế. Kinh tế không xuất phát từ nhu cầu người tiêu dùng mà từ ý chí chủ quan của bề trên. Trên bảo sao dưới nghe vậy, làm khác là mất việc, phản biện thì phớt lờ, phản đối thì bỏ tù. Hậu quả là lỗ vẫn làm. Ở Việt Nam, những vụ như Boxit, Vinashin, rừng phòng hộ, điện hạt nhân, đường sắt cao tốc, 16 chữ… là những ví dụ của lỗ vẫn làm, càng làm càng lỗ, hoặc thấy lỗ mà/là cứ đâm đầu vào. Không chỉ lỗ tiền, còn lỗ cả mạng người, môi trường, lãnh thổ, cả sinh mạng Đảng.
2. Sai không sửa: Tất cả những thất bại, vờ vịt của nền kinh tế kia Đảng biết cả nhưng vẫn im lặng, như một nấm mồ. Đảng không dám phẫu thuật, chỉ dám dùng thuốc giảm đau tại chỗ. Thực ra, khi kinh tế đã đan xen vào chính trị thành một “khối thống nhất” thì đứt dây động rừng, sửa sẽ sụp. Học thuật thì nói như Tony Judt: Giữa hai cái xấu, Đảng chọn cái xấu ít hơn. Huỵch toẹt thì cũng có thể nói rằng: Đảng rất hiểu cố đấm ăn xôi là xấu, nhưng vẫn đỡ xấu hơn, đỡ đau hơn và khó chết hơn là thực tâm thay đổi. (Chẳng lạ, bao nhiêu kiến nghị, phản biện, góp ý của trí thức Đảng cứ giả vờ như không có. Hóa ra, những kiến nghị kia không đánh thức được Đảng mà đánh thức xã hội dân sự.) Nhưng, cũng như ung thư không chữa, Đảng đang sống ở giai đoạn cuối, Judt gọi là mượn thời gian để sống, được ngày nào hay ngày ấy, dân gian gọi là chờ chết.
___________________

Tiến là thoái
Đề tài mà các trí thức phản kháng ít bàn tới chính là kinh tế. Điều này cũng là một phản ứng thực tế. Kể từ thời Stalin thì tăng trưởng kinh tế, hay đúng hơn là tăng trưởng công nghiệp, vừa được xem như mục tiêu vừa được xem như thước đo mức thành công của chủ nghĩa xã hội. Kinh tế, như trình bày trong Chương 13 cuốn sách này, là ưu tiên hàng đầu của thế hệ trí thức cải cách thời kỳ đầu: nó phản ánh nỗi ám ảnh của chế độ cộng sản và một quan điểm, được cả người theo lẫn không theo chủ nghĩa Marx đồng tình, rằng mọi động thái chính trị chung quy cũng chỉ là vì kinh tế mà thôi. Vì vậy, có thể nói trong giai đoạn 1956-1968 lúc Đông Âu loay hoay tìm cách tự cải tổ, phản biện để cải cách kinh tế chính là hình thức đối lập tốt nhất có thể có, dù là đối lập trong vòng “lễ giáo”.

Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

KINH TẾ VÀ CHÍNH TRỊ.



BLOG CỦA ALAN NGÀY CHÚA NHẬT 12 MAY 2013

Hôm qua, dù bị cảm và ho, tôi vẫn cố gắng đến Trường DH Tài Chánh Hải Quan để trò chuyện cùng các bạn sinh viên. Thu nạp xong năng lượng của tuổi trẻ, nghe nhìn những hăng say hy vọng, căn bệnh của tôi giảm đi 50% chỉ sau vài giờ. Đó cũng là câu trả lời của tôi cho một bạn sinh viên muốn tìm bí quyết để giữ ngọn lửa đam mê nồng cháy 24/7 trong tinh thần. Hãy tìm đến những môi trường cởi mở, đặt câu hỏi, tạo kiến thức, tìm giải pháp, bắt tay thực thi tích cực và chọn lựa những bạn bè thầy cô…muốn nâng đỡ khyến khích mình những khi yếu đuối.

Phải hiểu thật sâu thật nhiều về đề tài và về công việc muốn làm…đừng sợ tin xấu, đừng lười biếng, đừng ỷ lại và đừng bỏ cuộc. Và đừng “đổ thừa” cho định mệnh, cho thể chế, cho bạn bè…Tôi vẫn nghĩ là 70% thành công hay thất bại trong mọi dự định bắt nguồn tử nội tại của tinh thần mình.
Chiều về, tôi lại được tiếp một phóng viên của một tờ tuần báo kinh tế từ Mumbai, Ấn Độ. Tôi quen biết anh ta từ 5.6 năm trước ở Hong Kong vì anh chuyên về chủ đề kinh tế tài chánh của Trung Quốc. Kỳ này, anh lại muốn phỏng vấn tôi cho một bài viết dài về kinh tế Việt Nam, cùng các triển vọng kinh doanh ở đây.
Buổi nói chuyện kéo dài hơn 6 tiếng, kể cả bữa ăn tối cạnh Hồ Bán Nguyệt. Tôi không biết anh sẽ viết những gì, nhưng chắc chắn là thú vị vì sự trao đổi rất thẳng thắn, nhất là những đề tài kinh tế chen lẫn mầu sắc chính trị. Tôi cũng không chắc là sẽ đăng lại được nguyên bài phỏng vấn ở web site này khi anh xuất bản, vì những phức tạp về pháp lý mà tôi không được phép liên quan.




Tuy nhiên, tôi xin “preview” nơi đây vài câu đặc biệt:
Q: Ông dự đoán thế nào về tình hình kinh tế của Việt Nam trong 7 tháng còn lại của 2013 và 2014?
A: Hơn 1 năm qua, tôi không còn dự đoán về kinh tế Việt Nam vì 3 lý do:
- Những số liệu thống kê chính thức, không chính thức cũng như những con số do các nhóm lơi ích tung ra đều rất mâu thuẫn và khó kiểm chứng. Rác đầu vào, rác đầu ra.
- Tôi cho rằng nền kinh tế ngầm của Việt Nam chiếm một tỷ lệ lớn hơn 30% của GDP. Do đó, khi nền kinh tế tốt, con số tăng trưởng thực sự có thể tốt hơn số liệu chánh phủ đưa ra. Nhưng khi kinh tế suy thoái, tình hình có thể tệ hơn mọi ước tính;
- Dù có liên quan nhiều đến thể chế chính trị, các nhà điều hành guồng máy kinh tế cố gắng giữ độc lập và thường phải chú tâm đến mục tiêu tối hậu của chính sách là gia tăng “thu nhập” của người dân. Gần đây, nền kinh tế Việt Nam càng ngày càng bị “chính trị hóa” và lợi ích chung của quốc gia đang bị hy sinh để phục vụ cho lợi ích của cá nhân và phe nhóm.
Giữ im lặng là cách duy nhất với một “người khách” như tôi.
Q: Những vấn đề lớn mà kinh tế Việt Nam đang phải khẩn cấp đối phó là nợ xấu ngân hàng, bong bóng BDS, nợ và thua lỗ của các doanh nghiệp nhà nước. Ông nghĩ chánh phủ có thể giải quyết các vấn đề này trước 2015?
A: Câu trả lời là KHÔNG.
Q: Nếu để suy thoái kéo dài, có nguy cơ nào sẽ khiến cả hệ thống tài chánh kinh tế sụp đổ?
A: Câu trả lời cũng là KHÔNG.
Q: Ông có thể biện giải thêm về lý do?
………
Cho tôi dừng ở đây và nếu có hiếu kỳ để đọc tiếp phần còn lại, xin chờ đến 3 June 2013 là ngày mà anh phóng viên nghĩ là anh ta sẽ xuất bản bài phỏng vấn.
Alan Phan

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Bốn dấu hiệu cho thấy chính phủ Việt Nam đang triệt hạ ‘Cuộc cách mạng truyền thông xã hội’



http://www.theatlantic.com/international/archive/2013/03/4-signs-the-vietnamese-government-is-crushing-the-countrys-social-media-revolution/273893/

Việt Khôi chuyển ngữ, CTV Phía Trước

Theo The Atlantic

Đảng Cộng sản đã phản hồi lại sự lớn mạnh của các blog phản đối chính quyền bằng sự đàn áp mạnh mẽ.
Sau hơn một năm bị quản thúc, năm blogger tự do trong số nhiều nhà hoạt động xã hội khác ở Việt Nam đã bị mang ra xét xử trong phiên tòa kéo dài hai ngày vào tháng Một vừa qua. Mức án mà họ có thể phải lĩnh trước khi phiên tòa bắt đầu được dự đoán có thể lên tới 13 năm tù giam. Đây chỉ là một số ít trong nhiều blogger hoạt động xã hội bị ngồi tù vì bị cáo buộc “có ý định lật đổ chính quyền”, “phá hoại đoàn kết dân tộc”, và “tuyên truyền chống phá Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”.
Các blogger Việt Nam đã được tận hưởng sự tự do mà mạng Internet mang tới trong một thập kỷ vừa qua khi mà việc truy cập vào mạng toàn cầu phát triển mạnh mẽ, nhưng truyền thông xã hội không phải là yếu tổ để thay đổi tại một nước mà chính quyền mắc chứng hoang tưởng này. Với sự thiếu tự tin cộng với sức mạnh tuyệt đối của một đảng cầm quyền duy nhất, Đảng Cộng sản Việt Nam đang làm mọi cách để ngăn chặn những người phản đối tại Việt Nam bằng nhiều chiến thuật, làm cho các blogger không biết đường nào để dự đoán trước và phải tự dè xét nội dụng của mình, và bôi nhọ những người phản đối có tầm ảnh hưởng lớn cũng như sử dụng những người có tầm ảnh hưởng rộng và trung thành với Đảng. Thậm chí họ còn tuyên truyền những vụ thanh lọc giữa lúc đang phải đối phó với một nền kinh tế chao đảo.
Ở quốc gia một đảng như Việt Nam, tốc độ và độ rộng của việc kết nối Internet thật sự đáng kinh ngạc. Số lượng người sử dụng mạng tại Việt Nam được xếp thứ 18 trên toàn thế giới, và đây là quốc gia có tốc độ phát triển Facebook nhanh nhất quả đất, theo báo cáo tự We Are Social.

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

BÍ ẨN VỀ "TÂN" QUYỀN LÃNH ĐẠO CỦA TẬP CẬN BÌNH

http://thediplomat.com/china-power/

Tuesday, February 5, 2013
The Myth of Xi Jinping’s “New” Leadership
By Peter Mattis
The Diplomat
February 6, 2013
The Diplomat
06 tháng 2 năm 2013

As China prepares to finalize the leadership transition that began last November and will conclude in March, there is no shortage of proposals for world leaders to engage China’s new leader Xi Jinping as the foundation for the future of relations with China. The idea is to get in “on the ground floor” as Xi takes over from Chinese President Hu Jintao, who will give up his last title to Xi at the National People’s Congress in March. The problem, however, is that opening was five years ago when Xi made the Politburo Standing Committee—if not before, when he was Fujian and later Shanghai Party Secretary and clearly destined for greater things. If foreign governments and particularly the United States want to develop strong personal relationships, then they have to start before China’s leaders achieve positions where every interaction becomes political. Otherwise, their energy is better spent elsewhere.


Khi Trung Quốc chuẩn bị hoàn tất quá trình chuyển đổi lãnh đạo bắt đầu từ cuối tháng mười một và sẽ kết thúc tháng ba, có không ít những đề nghị để các nhà lãnh đạo thế giới hợp tác với vào nhà lãnh đạo mới của Trung Quốc Tập Cận Bình như là nền tảng cho tương lai của mối quan hệ với Trung Quốc. Ý tưởng là để len được vào "phòng khách" khi Tập đảm nhận quyền lực từ Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào, người sẽ từ bỏ chức danh cuối cùng của ông cho Tập tại Quốc hội Trung Quốc vào tháng ba. Tuy nhiên, vấn đề là sự mở màn đã bắt đầu năm năm trước đây khi Tập vào ban Thường vụ Bộ Chính trị - nếu như không phải là trước đó nữa, khi ông làm Bí thư Đảng ủy Phúc Kiến và sau đó là Bí thư Đảng ủy Thượng Hải và rõ ràng được dành cho những chức vụ lớn hơn. Nếu chính phủ nước ngoài và đặc biệt là Mỹ muốn phát triển mối quan hệ cá nhân mạnh mẽ, sau đó họ phải bắt đầu trước khi các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đạt được vị trí mà ở đó tất cả các tương tác đều trở thành chính trị. Nếu không, năng lượng của họ là được phân tán đi những nơi khác.

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

KIẾN NGHỊ VỀ SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP 1992 .

ĐỌC TOÀN VĂN BẢN DỰ THẢO HIẾN PHÁP

https://docs.google.com/file/d/1Hl5a-xuWbvqUCTXoZPdnV29NvyrSIks2PtxLnPdEhGn8gkun31AUGAn1HLpJ/edit


https://docs.google.com/document/d/1gSe9lvOPftK8RXaceuRYa5DHNpsx9iLJ3HlAvmXl5Tc/edit


KIẾN NGHỊ VỀ SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP 1992.

Thực hiện Nghị quyết của Quốc hội về việc góp ý kiến vào Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 (dưới đây gọi tắt là Dự thảo), chúng tôi, những người Việt Nam ký tên dưới đây, xin trình bày với Quốc hội và Uỷ ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 một số kiến nghị, đồng thời mong mỏi toàn thể đồng bào trong và ngoài nước thẳng thắn nói lên ý kiến để nhân dân ta có một Hiến pháp bảo đảm sự toàn vẹn lãnh thổ và sự phát triển bền vững của đất nước, mang lại tự do hạnh phúc cho các thế hệ hiện tại và tương lai.
Hiến pháp của một quốc gia do dân làm chủ bảo đảm quyền lực thực sự thuộc về nhân dân và được hình thành từ sự thỏa thuận giữa các thành phần đa dạng trong xã hội. Dự thảo chưa thấu suốt bản chất của một hiến pháp dân chủ, chưa thể hiện sự tin cậy, tín nhiệm của nhân dân với chính quyền theo tinh thần thỏa thuận kiến tạo một môi trường có sự kiểm soát bên trong và bên ngoài đối với quyền lực. Kiểm soát bên trong giữa các nhánh quyền lực nhà nước bằng các cơ chế đối trọng kiềm chế lẫn nhau, các cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp không thể vượt quá giới hạn được ấn định. Kiểm soát từ bên ngoài đối với công quyền được thực hiện bởi nhân dân với vai trò quan trọng của xã hội dân sự mà tiền đề là các quyền tự do về ngôn luận, báo chí, lập hội, hội họp, biểu tình,…
Hiến pháp phải mang tính chính đáng được đo bằng nhiều tiêu chí. Thứ nhất, hiến pháp phải có mục tiêu bảo vệ độc lập chủ quyền, kiến tạo tự do, dân chủ, công bằng, hạnh phúc; đồng thời đoàn kết toàn dân, loại bỏ mọi sự chia rẽ hay áp bức, hướng đến sự phát triển bền vững của dân tộc. Thứ hai, hiến pháp phải thể hiện ý chí chung của nhân dân, thể hiện sự đồng thuận của nhân dân để lập ra các cơ quan nhà nước. Thứ ba, hiến pháp phải được xây dựng theo các nguyên tắc pháp luật phổ biến của thế giới văn minh, phù hợp với các cam kết quốc tế mà Việt Nam đã tham gia.
Theo tinh thần đó, trước mắt chúng tôi kiến nghị 7 điểm như sau.

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

CHIẾN TRANH TIỀN TỆ: HẦM TRÚ ẨN NÀO CHO VIỆT NAM?


January 23, 2013
Chiến tranh tiền tệ: Hầm trú ẩn nào cho Việt Nam?
Tác giả: CẢNH THÁI

Bài đã được xuất bản.: 20/10/2010

(VNR500) – Vậy nếu chiến tranh tiền tệ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc xảy ra, hầm trú ẩn thực sự nằm ở sức mạnh nội tại của mỗi quốc gia, mỗi doanh nghiệp, mỗi người dân. Tâm hồn và lương tri của dân tộc. Năng suất lao động là quyết định.
LTS: Tại sao các nước lại thi nhau hạ thấp đồng nội tệ? Điều gì thực sự đang diễn ra? Mỹ, Trung Quốc, Nhật Bản, châu Âu… sẽ làm gì để tháo ngòi nổ cuộc chiến tiền tệ – rất có thể sẽ nổ ra này? Có trông chờ gì được ở Hội nghị G20 tới đây tại Hàn Quốc?
Nước đang phát triển – Việt Nam – sẽ nằm đâu trong cuộc chiến tiền tệ? Cơ hội và thiệt hại? Chúng ta cần làm gì để hạn chế tác động của cuộc chiến?
Quanh câu chuyện này, Diễn đàn VNR500 xin trân trọng giới thiệu bài viết của chuyên gia Cảnh Thái. Mời bạn đọc tham khảo và cùng tranh luận qua: vnr500@vietnamnet.vn hoặc phần Thảo luận cuối bài.
Ngày 14 tháng 10 vừa qua, một người bạn ở Úc gửi email hỏi tại sao giá niêm yết USD (đô la Mỹ) ở Việt Nam là 19.500 VND, trong khi đô la Úc đã là 1AUD (đô la Úc) bằng 19.850VND? Lạ nữa, trong cùng ngày tại Úc, đồng AUD chỉ mới bằng 99% của USD!
Thực ra, giá USD trên thị trường tự do cũng đã điều chỉnh tăng hơn giá niêm yết (19.500 VND) và vẫn có chiều hướng tiếp tục hướng về mốc 20.000 VND, thậm chí sớm muộn sẽ vượt qua?!
Nhưng chúng ta cũng ngạc nhiên khi thấy các đồng tiền Úc, Canada, Thụy Sĩ, Singapore… trước giờ có khoảng cách khá xa so với USD nhưng hiện nay đang thu hẹp khoảng cách này. Đồng tiền châu Âu, Euro, cũng lên hơn 28.000 VND sau vài tháng có chuyển động xuống khoảng 23.000-24.000 VND.
Điều này phản ánh điều gì đã và đang diễn ra?
Tương quan tỷ giá chuyển đổi giữa các đồng tiền của các quốc gia này đang chuyển động. Chính phủ Nhật, sau động thái nghe ngóng các tác động từ chính sách tiện tệ của Mỹ, Trung Quốc cũng quyết định phá thêm giá đồng Yên để hổ trợ nền sản xuất và xuất khẩu trong nước.

Các động tác “phá giá đồng nội tệ” của các quốc gia luôn gây quan ngại cho các quốc gia khác. Đặc biệt là các đồng tiền đang được giao dịch chính yếu trong các nền kinh tế thế giới như USD (Mỹ), EUR (châu Âu), JPY (Nhật), GBP (Anh), CAD (Canada), AUD (Úc), RMB (China) ..v.v.
Điều gì đang diễn ra?

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

CUỘC HÝ TRƯỜNG. BAO GIỜ NƯỚC TÀU CÓ LOẠN ?



Nguyễn-Xuân Nghĩa
"Kinh Tế Cũng Là Chính Trị"

Chuyện ly kỳ và bí hiểm của Trung Quốc

Người viết cứ mong có ngày rảnh rỗi thì viết truyện trinh thám bí hiểm mà chỉ có... Trời mới hiểu nổi. Có lẽ ông Trời cũng sợ rằng mình không hiểu, nên Trời chưa cho. Là trò chưa chơi. Trong khi chờ đợi cái ngày chậm đến ấy, ta vẫn có thể thao dợt cho quen, ngay trong thể loại kinh tế.


Gặp ngày đẹp trời, khi Tổng thống Hoa Kỳ đang lên xe hoa cho một nhiệm kỳ mới, thì chả nên xối nước lạnh vào niềm hưng phấn của thiên hạ mà viết chuyện bí hiểm, như nhà nước tìm đâu ra tiền để cứ rộng chi cho bá tánh? Hay là gánh thuế sẽ là bao nhiêu sau khi gánh hát là Quốc hội diễn xong cái màn thỏa thuận về ngân sách vào ngày Tết Tây? Chi bằng ta nói chuyện Tầu....

Kỳ bí như câu hỏi "bao giờ nước Tầu có loạn?"


***


Từ năm năm nay, khi các nước dân chủ Tây phương đều mếu máo về chuyện chi thu ngân sách mà kinh tế cứ bèo nhèo như dải rút trên sàn - đẩy mãi chưa thấy nhúc nhích - kinh tế Trung Quốc vẫn lừng lững đi lên.

Năm 2010, trên cao điểm của sự khốn khó toàn cầu, lãnh đạo xứ này đã bơm thuốc cường dương cho toàn dân đạp xe vượt qua Nhật để thành nền kinh tế hạng nhì thế giới. Qua năm 2012 vừa rồi, Trung Quốc còn cho thấy là sẽ lấn Hoa Kỳ để chiếm giải quán quân trong một tương lai không xa. Có thầy bói Mỹ còn xủ quẻ nói rằng cái năm đại tiểu vận trùng phùng đó sẽ là 2030! Khiếp!

Giới kinh doanh thì cứ kè kè nhìn vào túi bạc, chứ giới kinh tế phải biết nhìn xa trông rộng!

Họ bảo rằng sau 30 năm tăng trưởng trung bình là 9% thì nền kinh tế nào cũng thấm mệt và từ nước đại sẽ giảm đà thành nước kiệu. Vì vậy, chẳng ai ngạc nhiên nếu kinh tế Trung Quốc có tăng trưởng thấp hơn trước. Nhưng dù thấp hơn con số sinh tử là phải 8% một năm - nếu không, Thiên triều sẽ có loạn - tuần qua, thống kê cho biết là mức tăng trưởng vẫn là 7,8%. So với trung bình 1,8% của nước Mỹ năm nay, hoặc 3,8% kể từ năm 1790 đến giờ, con số 7,8% là sự thần kỳ bí hiểm.

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

PHONG TRÀO "ROAST" CHO VIỆT NAM


January 18, 2013 By Alan Phan

T/S Alan Phan

Một vài thân hữu nói “chúng tôi sẽ đi dự tiệc tất niên của ông vì hiếu kỳ muốn xem thiên hạ nó chế diễu, nhạo báng, phê phán…ông ra sao?” Ờ Việt Nam, các buổi lễ vinh danh PR thì được tổ chức rầm rộ mỗi ngày; nhưng bỏ tiền ra để ngồi nghe..chửi, thì chắc chỉ có ông già Alan. Thực ra, đây là một truyền thống cả trăm năm nay tại Mỹ và cả ngàn năm nay tại Nhật. Có lẽ đó là lý do họ ít bị “táo bón” về mặt tinh thần và trí tuệ như văn hóa 5 ngàn năm của ta và Tàu?

Trong các cung vua phủ chúa của Nhật, các hoàng đế thường thuê một vài anh hề để chế diễu mình và các cận thần chức sắc. Vai trò của các anh hề này làm giảm đi sự căng thẳng của tình thế, cho mọi người một góc nhìn tư duy lạ hơn; nhưng quan trọng nhất là đem “con người” về đúng vị trí của nó, để không ai hoang tưởng mình là thần thánh, không bao giờ sai hay ngu hay điên. Các lãnh đạo Âu Mỹ thì ngoài các đảng đối lập, còn cả ngàn phóng viên, bình luận gia…theo dõi từng bước, muốn ăn vụng cũng khó chứ đừng nói tới chuyện muốn làm thánh gióng.

Riêng ở Trung Quốc, qua bao triều đại, kể cả gần đây, vua là “con trời” và dù là thứ con trời đánh thánh vật, con hoang, con rơi…vẫn là máu mủ của giòng họ. Chưa nói đến những bà con cháu chắt, họ hàng xa gần, cả trăm ngàn “thái tử công chúa” vẩn từ “trời” xuống thế, nên được quyền làm những trò rất khỉ (kiểu Tề Thiên). Cho nên, ngay cả một phê bình nhẹ nhàng từ quan Tể Tướng, cũng đủ bị tội chém đầu. Tệ nhất là câu, “mắt mủi bệ hạ để đâu mà rước về một con cung phi xấu thế…” Tội này thì tru di tam tộc. Cũng may, các thiên tử phần lớn thuộc loại ngu dốt, xuất thân từ rừng rậm, nên không biết gì chuyện kinh bang tế thế đại sự và phó mặc cho các quan có học, nên lịch sử Tàu vẫn còn có những điểm sáng cho nhân dân nhờ.

Tôi vẫn nghĩ nếu lãnh đạo Trung Quốc và các nước chư hầu Á Châu có được văn hóa tự trào, tự phê, tự chấp nhận yếu kém thực của mình…thì lịch sử đã không nghiệt ngã với đa số…dân ngu khu đen của các xã hội này.

Từ ý nghĩ đó, mong các bạn BCA hãy tiếp tay cho Alan tạo nên phong trào “roast” khắp xứ ; nghĩa là từ nay, thay vì các lễ PR hoành tráng hay các bài viết thuê trả tiền để vinh danh (thực ra là nói dối dư luận) , chúng ta chỉ tham dự vui chơi ở những nơi mà bạn bè thân hữu cuời diễu, “xấu khoe đẹp giấu”. Khi mọi người thoải mái hơn về cái “sĩ diện” hão, thì những chuyện giả dối, vô cảm…ở xứ này sẽ giảm đi chăng?
Thử nghĩ thay vì đóng cửa “phê và tự phê”, nếu chúng ta cho trực tiếp truyền hình những thâm cung bí sử, cả nước sẽ quên đi các bộ phim Hàn Quốc, Trung Quốc ngu xuẩn, và các mạng truyền thông sẽ đem đến cho người dân những bài học về khiêm tốn, về thực tại và về một tư duy thích hợp với thời đại mới?

Alan Phan

Lễ hội Roast:

Một lễ roast phần lớn được tổ chức tại Mỹ dành cho các nhân vật nổi tiếng (từ Tổng Thống đến siêu sao) tại những sự kiện công cộng, có truyền thông tham dự. Người được “ô danh” gọi là roastmaser phải có một cảm nhận khôi hài cao độ để chấp nhận những chuyện diễu cợt, chế nhạo, phê bình…về mình mà không chút tự ái hay bực bội. Những người được mời lên diễn đàn chọc phá là những bạn bè, đồng nghiệp, báo giới…kể lại những mẩu chuyện quá khứ hay những giả tưởng tương lai…Tinh thần quan trọng nhất của lễ roast là …vui cười, đùa cợt, không chút ác ý hay ghen tị.

Tiệc tất niên của Alan:

Chúng tôi cần từ 10 đến 20 thân hữu đăng đàn lên sân khấu “diễu” Alan cho mọi người cười. Không được khen. Bạn nào tình nguyện xin liên hệ ngay với ban tổ chức để sắp xếp. Mỗi diễn giả sẽ được Alan ký tặng 1 cuốn sách. Bạn nào nói hay nhất sẽ được tăng một chai rượu quý.
Xin nhắc lại là tiệc roast tất niên này sẽ được tổ chức vào sáng thứ bẩy 2/2/2013 lúc 11giờ tại khách sạn Grand Hotel số 8 đường Đồng Khời, Q1, thành phố HCM. Xem Thông Báo trên web site này.

FREEDOM HOUSE: VIỆT NAM KHÔNG TỰ DO VỀ QUYỀN CHÍNH TRỊ, DÂN SỰ















Đọc bản  phúc trình tại đây:

https://docs.google.com/file/d/1qxbccoeBGnB5Zb3-007QkDaFFmyoRlFhx23Ww92CZOdJw6GQLi0_z6tTLbDS/edit




Theo phúc trình “Tự do Thế giới 2013” của tổ chức Freedom House vừa công bố, Việt Nam tiếp tục bị đánh giá là quốc gia không có tự do trong lĩnh vực quyền tự do chính trị và các quyền tự do dân sự của công dân.

Báo cáo thường niên của tổ chức bảo vệ nhân quyền có trụ sở tại Mỹ cho thấy Việt Nam bị liệt kê trong số 47 nước không có tự do dù nằm ngoài danh sách 9 nước bị xem là thiếu tự do tệ hại nhất trên thế giới trong đó có Bắc Triều Tiên và Syria.

Về lĩnh vực quyền tự do chính trị, Việt Nam bị đánh giá mức điểm thấp nhất trong thang từ 1 tới 7. Về các quyền tự do dân sự, số điểm của Việt Nam là 5/7.

Bà Sarah Cook, chuyên gia phân tích cao cấp về lĩnh vực tự do internet và Đông Á trong tổ chức Freedom House, phát biểu với VOA Việt ngữ:

“Điểm số của Việt Nam nhìn chung vẫn y như nhiều năm trước đây, và chúng tôi cảm nhận Việt Nam đang gia tăng xu hướng đàn áp các quyền căn bản của công dân, với nghị định tăng cường quản lý internet của chính quyền, với các blogger bị bắt và bị tuyên án nặng nề chỉ trích nhà nước hay phản ánh tình trạng tham nhũng. Quyền tự do tôn giáo của người dân cũng tiếp tục bị hạn chế với nghị định 92 quy định chi tiết về tín ngưỡng, tôn giáo có hiệu lực từ đầu năm nay. Phúc trình của Freedom House quan trọng vì nó hằng năm đánh giá rõ ràng, khách quan mức tự do về quyền chính trị và dân sự của công dân tại tất cả các nước trên thế giới và điểm số xếp hạng có thể giúp người ta so sánh tình hình giữa các nước. Chúng tôi hy vọng bản báo cáo thường niên này đề ra áp lực cho các chính phủ phải thay đổi để tiến bộ khi nhìn vào điểm số của mình so với các nước khác.”

Việt Nam bị xem là nước không có tự do trong tất cả các bảng xếp hạng 2012 của tổ chức này bao gồm “Tự do Trên thế giới”, “Tự do Báo chí ”, và “Tự do trên mạng Internet ”.

Freedom House nói chiến dịch đàn áp các nhà hoạt động trên mạng, những tiếng nói chỉ trích nhà nước, các blogger, và các trang mạng xã hội tại Việt Nam đặc biệt gia tăng kể từ năm 2008 tới nay.

Phúc trình Tự do thế giới của Freedom House công bố thường niên kể từ năm 1972 khảo sát và xếp hạng 195 quốc gia và 14 lãnh thổ trên thế giới. Báo cáo này thường được các nhà làm chính sách, giới truyền thông, các tập đoàn quốc tế, các nhà hoạt động và bảo vệ nhân quyền tham khảo để theo dõi xu hướng dân chủ, ghi nhận những tiến bộ hay thụt lùi của các nước về quyền tự do chính trị và dân sự của công dân.

Nguồn: Freedom House Report/VOA Interview

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

KHI HOA KỲ TỰ LỰC VỀ NĂNG LƯỢNG













Dàn khoan đá phiến tại bang Pennsylvania, Hoa Kỳ
Ruhrfisch/wikimedia.org

Thanh Hà

Đến năm 2020 Mỹ sẽ trở thành nguồn sản xuất dầu hỏa số 1 thế giới. Trung Quốc theo chân Hoa Kỳ khai thác dầu và khí đá phiến. Địa lý chiến lược thế giới sẽ thay đổi khi Mỹ không còn lệ thuộc vào dầu hỏa của các nước vùng Vịnh và không cần bảo đảm an ninh cho các tuyến trung chuyển năng lượng của thế giới về Hoa Kỳ.
Là một trong những quốc gia tiêu thụ dầu hỏa và khí đốt hàng đầu của thế giới, để đáp ứng nhu cầu nội địa Hoa Kỳ nhập khẩu đến 20 % năng lượng. Nhưng từ nhiều thập niên qua, cường quốc kinh tế và công nghiệp số 1 này đã âm thầm tiến hành một cuộc cách mạng.
Đầu tháng 11/2012 báo cáo thường niên của Cơ quan Năng lượng Quốc tế (AIE) đã gây bất ngờ khi dự phóng là vào năm 2017 nước Mỹ sẽ trở thành nguồn sản xuất dầu hỏa lớn nhất thế giới, đứng trước cả Ả Rập Xê Út và chỉ một thập niên sau thì Hoa Kỳ sẽ trở thành quốc gia xuất khẩu số 1 toàn cầu. Đối với khí đốt, chỉ trong hai năm nữa thôi sản lượng của Mỹ sẽ vượt quá mức cung cấp của Nga.

Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

ĐẾN HỒI MẠT VẬN?



 Nguyễn-Xuân Nghĩa 
"Hoa Kỳ Nhìn Từ Bên Ngoài"

Hoa Kỳ Hoàn Hồn Sau Cú Điện Giựt...



* "Chết lâm sàng" hay là xàng xê chính trị? *




Trong cuộc họp báo cuối cùng của nhiệm kỳ đầu, trước khi tuyên thệ nhậm chức và đọc bài diễn văn quan trọng nhất trong năm về Tình hình Liên bang, Tổng thống Barack Obama đã tuyên bố, rằng Hoa Kỳ "không là một quốc gia hết thời và quịt nợ". Ông ta có lý, nhưng không phải vì những lý do ông muốn ám chỉ!


Trước hết, về cái chữ ông nhắc tới hai lần, là "a deadbeat nation". Thuần về chữ nghĩa uyên áo của một chính khách, ta phải dịch ra nhiều ý, như lười biếng, kiệt sức, mạt vận, xù nợ. Nhưng trong khung cảnh của bài phát biểu khi ông đả kích phe Cộng Hoà đối lập về quyền nâng định mức công trái, có lẽ Tổng thống Mỹ muốn nhấn mạnh đến chuyện nợ nần và khẳng định rằng Hoa Kỳ không là một quốc gia mắc nợ đến nỗi phải quịt. Chúng ta suy đoán như vậy vì mới tuần trước thôi, Obama đã nhắc lại rằng nước Mỹ không có vấn đề về công chi.

NGÀY PHÁN XÉT


http://quanlambao.blogspot.com/2013/01/ngay-phan-xet.html

http://www.hennhausaigon2015.com/





Quanlambao

...Tuổi trẻ chúng tôi bị che mắt bằng khăn quàng đỏ đã bao nhiêu năm rồi, chúng tôi bị tẩy não bằng một chủ nghĩa ngoại lai đã và đang bị cả nhân loại ném vào sọt rác. Chúng tôi bị bắt phải ca ngợi một xác chết, vâng nếu đêm qua em mơ gặp bác Hồ thì sáng nay, ngày mùng một Tết 2012 xin cho chúng tôi được đồng ca bài hát ân tình “Làm sao giết được người trong mộng”. Đừng ảo tưởng mà bắt 90 triệu người sống phải tôn thờ một xác chết..." T20

NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN Lời yêu cầu của tác giả :

"Nếu bạn ở nước ngoài, không cần giấy phép tác quyền hãy phiên dịch bài viết này, người viết chỉ xin bạn đừng sửa hoặc thêm bớt và gửi cho Chính phủ, Thủ tướng, Tổng thống, Thượng nghị sĩ, Dân biểu, Chính quyền địa phương nơi bạn đang sống. Hãy cất lên tiếng nói của tuổi trẻ Việt Nam. Một tiếng nói không ai nghe, nhưng hằng ngàn, trăm ngàn, và hằng triệu người cùng nói, nhân loại sẽ nghe".

NGÀY PHÁN XÉT SẼ ĐẾN

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

CẦN MỘT TRÒ ẢO THUẬT MỚI


January 14, 2013 By Alan Phan

BLOG CỦA ALAN

Trong những bữa tiệc sinh nhật của trẻ con, các cha mẹ nhiều tiền thường thích thuê những chú hề (clowns) giúp vui cho đám đông. Anh chị hề nào cũng biết vài món ảo thuật nhất là màn móc tiền xu ra từ tai các em hay rút một bó hoa từ cánh tay áo rộng. Trẻ con thì nhốn nháo khâm phục, người lớn thì quay mặt ngáp dài.
Các quan chức của các ngân hàng trung ương trên thế giới cũng rất rành “sáu câu” về trò ảo thuật này.



Theo bài viết dưới đây của CafeF, các quan ta dường như cũng hết lực để sáng tạo ra một màn ảo thuật mới.
Đại khái là một công ty mua bán nợ xấu (VAMC) sẽ phát hành trái phiếu để lấy tiền cash mua lại hết các nợ xấu của ngân hàng thương mại (đổi giấy lấy tiền). Vì là nợ xấu thì chắc chỉ có vài thằng ngu chịu dổi. Nhưng không hề gì, NHNN sẽ mua lại hay cho vay (chiết khấu) hết cho VAMC hoặc trực tiếp cho các ngân hàng thương mại để tạo thanh khoản. Dĩ nhiên, đây là tiền của NHNN, không phải ngân sách quốc gia, cũng không phải từ dân (?). Mỗi một phi vụ, sẽ có tiền hoa hồng và phí dịch vụ cho các bên liên quan.
Nếu bạn tin là tiền của NHNN không phải in ra hay đến từ ông già Noel, thì bạn sẽ chắc chắn được Viện Nobel trao cho vài ba giải về trí tuệ năm nay.
Alan Phan

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2013

MỘT LÁ PHIẾU CHO CHUCK HAGEL


Trần Bình Nam











Tổng thống Obama đề cử hai nhân vật lãnh đạo quốc phòng và CIA
Hôm Thứ Hai 7/1/2013 tổng thống Obama đề cử ông Chuck Hagel, một cựu Thượng nghị sĩ thuộc đảng Cộng Hòa làm bộ trưởng quốc phòng thay thế bộ trưởng Leon Panetta sẽ từ chức.
Cùng lúc tổng thống Obama đề cử ông John Brennan Cố vấn chống khủng bố tại Bạch Ốc làm giám đốc Trung ương Tình báo (CIA) thay thế tướng David Patraeus từ chức đầu tháng 11/2012.
Việc đề cử ông John Brennan không được báo chí và dư luận bàn tán nhiều, mặc dù trước đó các cơ sở truyền thông Hoa Kỳ đồ chừng rằng ông Michael Morell, Phó giám đốc CIA có thể được đề cử. Ông John Brennan là người được tổng thống tin cậy ở chức vụ Cố vấn chống khủng bố trong khi ông Michael Morell chưa có một quan hệ mật thiết nào với ông Obama.
Trái lại, việc đề cử cựu Thượng nghị sĩ Chuck Hagel, ngay trước khi tổng thống chính thức bổ nhiệm dư luận tại Thượng nghị viện đã rất bất lợi cho ông nhất là từ các nhóm ủng hộ Do Thái. Ông Chuck Hagel qua các phát biểu ý kiến trước đây được xem là không mặn nồng đối với Do Thái. Ông cho rằng các nhóm ủng hộ Do Thái đã lạm dụng sức mạnh tài chánh và thuyết phục (lobby) làm méo mó chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ tại Trung đông nhất là trong việc giải quyết cuộc tranh chấp truyền kiếp giữa Do Thái và người Palestine. Ngoài ra ông Chuck Hagel còn bị chỉ trích là “mềm yếu” đối với Iran. Ông cho rằng đánh bom Iran không thể giải quyết vấn đề sản xuất vũ khí nguyên tử của Iran.

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

VIỆT NAM: QUỐC GIA CẦN THEO DÕI


09/01/2013
Joel Brinkley*

http://www.chicagotribune.com/news/columnists/sns-201301081130--tms--amvoicesctnav-b20130108-20130108,0,3302428.column

Hồng Phúc chuyển ngữ, CTV Phía Trước
Joel Brinkley*, Chicago Tribune

Ngày 08 tháng 01 năm 2013

ĐÀ NẴNG, Việt Nam – Sự bí ẩn đang bao phủ nơi này.
Tại Trung Đông, châu Phi, Nga, một số các nước châu Âu – thậm chí ngay cả Hoa Kỳ – hàng nghìn công dân giận dữ đã nổi lên thách thức chính phủ của họ trong vòng hai năm vừa qua. Trong nhiều trường hợp, họ đã lật đổ cả những kẻ độc tài ra khỏi chính quyền.

Nhưng tại châu Á – một số quốc gia độc tài nhất trên thế giới – thì chúng ta chưa thấy việc này xảy ra. Tuy nhiên, Việt Nam có thể là trở thành một nước gương mẫu cho các nước châu Á khác. Cuối tháng trước, chính quyền cộng sản đã bắt Lê Quốc Quân, một luật sư bất đồng chính kiến nổi tiếng có nhiều bài viết trên trang blog chống chính phủ.
Vụ bắt giam luật sư Lê Quốc Quân là sự kiến mới nhất trong một loạt vụ bắt giữ những người bất đồng chính kiến. Mùa thu vừa qua chính quyền cũng đã kết án ba blogger [blogger Điếu Cày–Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, AnhbaSG–Phan Thanh Hải] từ bốn đến mười hai năm tù giam với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước”. Đó là một hiện tượng tương đối mới tại đây.

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

CHUYỆN NHỎ HAY LỚN?


January 8, 2013 By Alan Phan

Theo Sina Online, Trung Quốc đang bắt đầu thảo luận với các đảng không Cộng Sản cũng như đã phát động một chiến dịch PR mới về hình ảnh cho các tân lãnh tụ. Không một phân tích gia chính trị nào lại ngây thơ cho rằng Tập Cận Bình sắp là một Boris Yeltsin của Trung Quốc; nhưng lịch sử cũng đầy những bất ngờ thú vị mà ít người có thể dự đoán chính xác. Tuy nhiên, những dấu hiệu nhỏ nhoi này có thể là một “dạo khúc” cho một bài trường ca thay đổi cả lịch sử nhân loại. Khi Đặng Tiểu Bình quay lại Bắc Kinh và tụ họp đàn em để lật đổ “tứ nhân bang” do vợ Mao Trạch Đông cầm đầu, ít người có thể mường tượng một biển dâu cho xã hội Trung Quốc chỉ 10 năm sau đó.
Tình thế tuyệt vọng về kinh tế đã đưa Gorbachev lên nắm quyền để đế chế Xô Viết “tự diễn biến” vào 1989. Lần này, nhiều người tiên đoán mâu thuẫn và bất ổn xã hội sẽ buộc các tân lãnh tụ Trung Quốc phải hay đổi sâu xa cơ chế chánh trị để kinh tế tiếp tục khởi sắc và thỏa mãn nhu cầu an sinh của lớp trẻ. Thực ra, ngoài một vỏ bọc dưới danh nghĩa “xã hội chủ nghĩa dân tộc” để tiếp tục nắm quyền, đảng cộng sản Trung Quốc đang điều hành một nền kinh tế “tư bản’hơn cả đàn anh Mỹ. Chỉ khác một chỗ là “tư bản thân hữu tập quyền của thiểu số” thay vì “tư bản thị trường cho đại chúng”. Sự cách biệt này không sâu rộng lắm và tôi cho rằng 2 nhiệm kỳ của Tập Cận Bình có thể lấp đi đến 70 phần trăm hố ngăn.
Nhiều người nghĩ là tôi bi quan thái quá khi đánh giá tương lai của nền kinh tế Việt. Thực ra, tôi đang rất lạc quan. Chu kỳ của lịch sử sắp đi vào một cơn lốc mới và tôi hy vọng là những dấu hiệu từ Trung Quốc cho thấy một vận chuyển “lớn” của tình hình châu Á. Vở kịch cũ quá dở và màn sắp hạ vì khán giả đã bỏ đi gần hết. Tôi sẽ nán lại đây ít lâu đợi màn kịch mới. Hy vọng các diễn viên, kịch bản và đạo diễn mới sẽ cống hiến một tác phẩm “ngon lành” hơn.
Alan Phan
Bài của Sina Online:
Chính trường Trung Quốc đang báo hiệu những chuyển thay lớn. Tân lãnh tụ Tập Cận Bình vừa mới tuyên bố rằng đảng Cộng sản sẵn sàng và cam kết sẽ làm việc chung với các đảng phái khác, theo tinh thần đa đảng, đồng thời ủng hộ ý kiến để các đảng khác (không phải Cộng sản) giữ một vai trò quan trọng trong chính quyền.
Bản tin của Tân Hoa Xã nói là ông Tập hứa hẹn và cam kết tham khảo ý kiến cũng như lắng nghe các đề nghị từ các đảng phái khác với mục tiêu để đảng Cộng sản có thể phục vụ dân chúng hữu hiệu hơn.
Ngay sau khi lên nắm quyền tối thượng với vai trò Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước và Chủ tịch quân ủy trung ương, ông Tập đã tiếp kiến các tân lãnh tụ của 8 đảng ngoài Cộng sản. Điều đặc biệt là 8 đảng phái này đều là những người hết lòng ủng hộ đảng Cộng sản, và được nhà nước cấp phép hoạt động công khai.
Ở một động thái khác, ông Tập cùng thế hệ lãnh đạo mới của Trung Quốc đang muốn cải thiện, tạo dựng một hình ảnh khác theo hướng gần gũi, thân thiện với người dân.
Hình chụp các nhà lãnh đạo trong Ban thường vụ Bộ Chính trị đầy quyền lực của Trung Quốc được đưa trên các mặt báo những ngày gần đây rõ ràng nhằm tạo dựng một hình ảnh khác theo hướng thân thiện với dân chúng.
Đó là bức ảnh ông Tập Cận Bình, nhân vật đứng đầu, người quyền lực nhất Trung Quốc bình dị đèo con gái thư thái trên một chiếc xe đạp.














Đó là bức ảnh Thủ tướng Lý Khắc Cường, nhân vật quyền lực thứ hai trong Bộ Chính trị, người được mô tả là một nhân vật biết “đặt nhân dân lên trên hết” ngồi xổm nở nụ cười tự nhiên thoải mái một cách thân thiện bên những lão nông mình trần cạnh bức tường gạch nham nhở. Rồi những cảnh ông Lý đang bắt tay các thợ mỏ và ăn mì ăn liền khi kiểm tra công tác cứu hộ thảm họa… (theo BBC)













Trước đó không lâu, Trung Quốc cũng đã ban hành một sắc lệnh “không hoa, không quà, không thảm đỏ cho lãnh đạo”. Băngrôn, thảm đỏ, hoa, phong tỏa đường phố, tặng quà kỷ niệm trong các chuyến thăm của lãnh đạo… sẽ nằm trong danh sách bị hạn chế. Các quan chức quân đội cũng buộc phải nói “không” với các loại rượu đắt tiền và tiệc tùng xa hoa. Thay vào đó, họ sẽ buộc phải dùng các bữa ăn tự chọn đơn giản, bình dân. Vừa mới tháng 7/2012, Trung Quốc đã ra lệnh cấm đưa món súp vi cá mập vào các bữa tiệc chiêu đãi quan chức.
Theo bản qui định “15 điều” do chính quyền thủ đô Bắc Kinh ban hành yêu cầu quan chức lãnh đạo phải hạn chế các hội nghị tốn kém, giảm số người tháp tùng, đơn giản hóa việc tiếp đón. Dẹp bỏ các bài báo ca tụng lãnh đạo hoặc đưa tin về các buổi triển lãm, cắt băng khánh thành và các hoạt động, nghi lễ khác. Thậm chí còn qui định rất cụ thể, khắt khe rằng một bản tin quan trọng không vượt quá 800 chữ, thời gian phát sóng trên truyền hình không được vượt quá 1 phút.

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

5 GIẢI PHÁP THẦN KỲ CHO NỀN KINH TẾ VIỆT


…. Nể bạn bè, đây là bài viết “không” phải do suy nghĩ của mấy năm học kinh tế hay 43 năm làm ăn; mà từ tư duy đơn giản của một anh già vừa ốm dậy, cơ thể đang còn lâng lâng với thuốc trụ sinh và những chuyện cổ tích thần kỳ về một thiên đường trong mơ tại quê nhà…

… Dĩ nhiên là nếu triển khai, 5 giải pháp trên sẽ đòi hỏi nhiều chi tiết điều hành khó khăn với nhiều nghịch lý. Tuy nhiên, Việt Nam có 22 ngàn tiến sĩ và tất cả lãnh đạo đều xứng đáng nhận lãnh một nửa giải Nobel nên chúng ta có “dư” trí tuệ để giải quyết chuyện quá nhỏ này.


January 4, 2013

T/S Alan Phan

Đầu năm, các chuyên gia, dù được trả lương hay không, thi nhau nhào nắn các số liệu để kê đơn tìm thuốc cho nền kinh tế Việt. Tôi thì đã nói rõ là khi một chiếc xe bị mắc kẹt giữa đầm lầy thì giải pháp trước mắt là kéo chiếc xe ra khỏi đó bằng bất cứ phương tiện nào chấp nhận được với các chính trị gia, rồi sau đó mới chẩn bệnh và sửa xe (hoặc mô tơ, hoặc hệ thống điện hoặc bộ thắng…).
Tuy nhiên, giới truyền thông Việt Nam rất kiên cường. Họ quả quyết là các chuyên gia phải suy nghĩ cho ra khía cạnh thuần túy kinh tế của các giải pháp hay dự đoán (vì định hướng của chúng ta là có thể làm kinh tế mà không cần đến chánh trị). Hơn nữa, bài viết phải bầy tỏ sự “lạc quan, tích cực” của tình hình 2013 như Bộ Tuyên Truyền vừa chỉ thị (bất cứ gì xẩy ra ở Việt Nam phải tuân theo các đầu óc đang mơ màng sau hậu trường).
Nể bạn bè, đây là bài viết “không” phải do suy nghĩ của mấy năm học kinh tế hay 43 năm làm ăn; mà từ tư duy đơn giản của một anh già vừa ốm dậy, cơ thể đang còn lâng lâng với thuốc trụ sinh và những chuyện cổ tích thần kỳ về một thiên đường trong mơ tại quê nhà.
Trên căn bản, đây là 5 giải pháp thần kỳ, quá đơn giản và quá dễ thực hiện, cho nền kinh tế xứ này với một bảo đảm rất “sơn đông mãi võ” là bệnh nhân sẽ khỏi bệnh trong vòng 3 tháng.

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

KHÔNG GIAN BLOG: ĐỐI THỦ CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM


Patrick Boehler, Time

Bảo Anh chuyển ngữ, CTV Phía Trước

http://world.time.com/2012/12/27/vietnams-blogosphere-the-battleground-for-rival-factions-of-the-ruling-communists/

Nhìn lại năm 2012 hẳn không phải là một năm tốt đối với Đảng Cộng sản cầm quyền tại Việt Nam. Nền kinh tế của đất nước này đang gặp nhiều rắc rối; các lãnh đạo độc tài đang bị chia rẻ và những gì được xem là đối thủ với Đảng Cộng sản, hiện đang tìm cách khuấy động các tiếng nói bất đồng chính kiến thông qua các phương tiện truyền thông xã hội để họ có thể tự lên tiếng, và việc này đã bùng lên làn sóng phản kháng trên mạng trực tuyến hiện đã trở thành ngày càng khó kiểm soát.
Trong những năm qua, nội dung trên các trang blogs chuyên đăng những thông tin nội bộ bên trong giới cầm quyền Việt Nam gần đây chỉ trích những người thân cận với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Trang Quan Làm Báo (Cán bộ Làm Báo chí) xuất hiện vào mùa xuân vừa qua đã đăng nhiều bài viết cáo buộc mối quan hệ mờ ám giữa các doanh nghiệp lớn và các thành viên trong gia đình Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ví dụ, Quan Làm Báo cáo buộc rằng cô con gái 34 tuổi của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng – Nguyễn Thanh Phượng, người từng học về quản lý đầu tư tại đại học ở Thụy Sĩ – đã có các hợp đồng đấu thầu với ông trùm ngân hàng Nguyễn Đức Kiên, người đã bị bắt về tội tham nhũng vào tháng Tám vừa qua. Phượng kịch liệt phủ nhận tất cả những cáo buộc trên và cho rằng những thông tin đó hoàn toàn không thích hợp. Tuong Vu, phó giáo sư khoa học chính trị tại Đại học Oregon, phỏng đoán rằng những thông tin này có thể đã được “đưa ra bởi một số người hoặc một nhóm lợi ích muốn Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra đi”.