Hiển thị các bài đăng có nhãn Á CHÂU. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Á CHÂU. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2022

Máy bay không người lái Thổ Nhĩ Kỳ được săn đón ở châu Á

Nguồn: Sinan Tavsan, Turkish drone success in Ukraine sets stage for Asia roadshow, Nikkei Asia, 08/03/2021

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Các công ty sản xuất máy bay không người lái Thổ Nhĩ Kỳ đã tìm thấy khách hàng tiềm năng ở Nhật Bản, Indonesia, và Malaysia.

Một chú vượn cáo mới chào đời tại vườn thú Kiev ở thủ đô Ukraine đã được đặt tên là “Bayraktar,” theo thông báo trong một bài đăng trên Telegram vào thứ Sáu của Thị trưởng Vitali Klitschko, một nhà cựu vô địch quyền anh hạng nặng.

Chú vượn cáo đuôi vằn này được đặt theo tên một chiếc máy bay không người lái do Thổ Nhĩ Kỳ sản xuất, thứ mà một lần nữa được chú ý trên toàn cầu vì thành công trên chiến trường. Giống như ở Azerbaijan, Syria, và Libya, những đoạn video cho thấy Bayraktar TB-2 hạ gục xe tăng, xe bọc thép, và hệ thống phòng thủ tên lửa đất đối không của Nga đã được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội.

Bayraktar là tên của gia đình đứng sau Baykar Defense, nhà sản xuất mẫu máy bay không người lái này. Giám đốc Công nghệ Selcuk Bayraktar của hãng chính là con rể của Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan.

Dù các máy bay không người lái của Thổ Nhĩ Kỳ có thể không đẩy lùi được một cuộc tấn công kéo dài của người Nga, nhưng việc chúng gây thương vong cho các đoàn xe xâm lược đã khiến các nhà phân tích quân sự phải ngạc nhiên. TB-2 từng quét sạch xe tăng Armenia ở Azerbaijan vào năm 2020, nhưng các chuyên gia vẫn nghi ngờ liệu máy bay không người lái có thể thành công được trước một quân đội hiện đại như của Nga hay không.

Điều này dự kiến sẽ giúp thúc đẩy doanh số bán hàng của Baykar. Kể từ lần đầu tiên mẫu máy bay không người lái này được xuất khẩu sang Qatar vào năm 2018, TB-2 đã giành được 19 hợp đồng xuất khẩu, bao gồm cả sang Turkmenistan và Kyrgyzstan. Sáu hợp đồng mới đã được ký thêm chỉ trong ba tháng qua.

Giờ đây, ngành công nghiệp máy bay không người lái của Thổ Nhĩ Kỳ bắt đầu để mắt đến châu Á.

“Trung Quốc sẽ không sẵn sàng bán máy bay không người lái cho nhiều quốc gia châu Á láng giềng của mình, và chúng tôi đang cung cấp cho các quốc gia đó một lựa chọn tốt hơn.” Haluk Bayraktar, anh trai của Selcuk, CEO của Baykar Defense, nói với Nikkei Asia. “Họ đang thể hiện sự quan tâm rất lớn.”

Baykar hiện đang nghiên cứu máy bay không người lái thế hệ tiếp theo, TB-3, có thể cất cánh và hạ cánh từ tàu sân bay cũng như các tàu đổ bộ trực thăng (LHD). Công ty có kế hoạch công bố chiếc TB-3 đầu tiên trong năm nay, trước khi TCG Anadolu, tàu lớp LHD đầu tiên của Thổ Nhĩ Kỳ, chính thức đi vào hoạt động vào cuối năm nay.

Hôm thứ Bảy, Ismail Demir, quan chức giám sát ngành công nghiệp quốc phòng của Thổ Nhĩ Kỳ, nói với truyền thông địa phương rằng TCG Anadolu sẽ được thiết kế để mang theo 50 đến 110 máy bay không người lái, tùy thuộc vào cấu hình.

Bayraktar hiện đã tìm thấy một khách hàng tiềm năng cho máy bay không người lái của mình ở châu Á.

“Mẫu TB-3 sắp công bố sẽ rất phù hợp với các tàu lớp Izumo của Nhật Bản,” vị CEO cho biết, đề cập đến loại tàu khu trục đa năng của Nhật Bản, mà các nhà phân tích gọi là tàu sân bay trên thực tế. Các cánh có thể gấp lại của máy bay không người lái sẽ cho phép tàu sân bay chứa được nhiều máy bay hơn so với máy bay cánh cố định.

Ông nói: “Nhật Bản nên trang bị máy bay không người lái có vũ trang càng sớm càng tốt.”

Baykar không phải là nhà sản xuất máy bay không người lái duy nhất của Thổ Nhĩ Kỳ. Turkish Aerospace Industries (TAI), một công ty quốc phòng lớn khác, cũng đã đạt được thỏa thuận cơ bản với Kazakhstan để xuất khẩu máy bay không người lái ANKA (Phượng Hoàng) của họ hồi tháng 11.

Cuối tháng 3, TAI sẽ tham dự Hội nghị và Triển lãm Quốc phòng Châu Á lần thứ 17 tại Kuala Lumpur, Malaysia, nơi họ sẽ cạnh tranh với các quốc gia như Trung Quốc và Mỹ để giành được các gói thầu về máy bay không người lái.

Nhận thấy cơ hội, TAI đã mở văn phòng vào tháng 11 năm ngoái tại Selangor, ngoại ô Kuala Lumpur.

Bước đi này là một phần của việc tiến vào thị trường châu Á. Tháng trước, công ty đã mở một gian hàng lớn tại Singapore Airshow, trưng bày công nghệ máy bay không người lái và các sản phẩm chủ chốt khác của mình.

Tàu khu trục đa năng Izumo của Nhật Bản.

Chiếc Aksungur (Bắc Ưng), máy bay không người lái vũ trang thế hệ tiếp theo của TAI, đã gia nhập kho vũ khí của quân đội Thổ Nhĩ Kỳ vào năm ngoái, với khả năng bay 50 giờ và sở hữu các tùy chọn sử dụng phao âm (sonobuoy) – một tính năng rất hiếm đối với máy bay không người lái. Được trang bị các thiết bị dò tìm và cảm biến tiên tiến, nó có thể thực hiện các nhiệm vụ tác chiến chống tàu ngầm và tuần tra hàng hải, rất phù hợp cho các nước Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương.

Ozgur Guleryuz, CEO của STM, một nhà thầu quốc phòng khác của Thổ Nhĩ Kỳ, nói với Nikkei Asia rằng công ty của ông cũng sẽ tham dự triển lãm quốc phòng ở Malaysia, với một loạt sản phẩm bao gồm cả máy bay không người lái tấn công cánh quay Kargu.

Guleryuz nói với Nikkei Asia: “Chúng tôi nhận thấy ở châu Á đang có sự quan tâm tới các vũ khí hiện hành của chúng tôi, bao gồm cả Kargu, và hiện đã liên hệ với các quốc gia châu Á khác nhau.”

Vào tháng 7, STM công bố đợt xuất khẩu Kargu đầu tiên của mình sang một quốc gia ẩn danh. Nó đã được quân đội Thổ Nhĩ Kỳ sử dụng từ năm 2018.

Máy bay không người lái Kargu, được sản xuất bởi hãng STM, đang được sử dụng bởi Quân đội Thổ Nhĩ Kỳ.

Trong khi đó, Oryx, một blog chuyên về lĩnh vực quốc phòng quốc tế, đã báo cáo rằng cả Malaysia và Indonesia đều quan tâm đến máy bay không người lái của Thổ Nhĩ Kỳ. Một trong những tác giả của trang này, Stijn Mitzer, hồi tháng 1 từng viết rằng Indonesia được cho là đang cân nhắc các tàu sân bay trực thăng (LPH) trong thập niên tới, và Baykar TB-3, với đôi cánh có thể gập lại, có thể “cung cấp cho Indonesia chiếc tàu sân bay (không người lái) đầu tiên.”

Mitzer nói rằng sự kết hợp giữa LPH và máy bay không người lái giá rẻ “có thể mở ra những khả năng hoàn toàn mới cho Hải quân Indonesia.”

Nếu Indonesia mua mẫu Akinci (Bố ráp) của Baykar, hoặc Aksungur của TAI, nó sẽ cung cấp cho quốc gia Đông Nam Á một “vũ khí tấn công tầm xa,” ông nói.

Lalu Muhammad Iqbal, Đại sứ Indonesia tại Ankara, nói với một trang web công nghiệp quốc phòng Thổ Nhĩ Kỳ vào tháng 11 rằng, “Chúng tôi đang thảo luận về khả năng mua máy bay không người lái từ Thổ Nhĩ Kỳ. Chúng tôi hy vọng sự hợp tác không chỉ giới hạn trong việc cung cấp, mà còn cả trong chuyển giao công nghệ và việc được tham gia các chương trình sản xuất máy bay không người lái trong tương lai.”

Theo Arda Mevlutoglu, một nhà phân tích công nghiệp quốc phòng độc lập: các máy bay không người lái đã được thử nghiệm trong chiến đấu của Thổ Nhĩ Kỳ, cùng với chính sách xuất khẩu không ràng buộc chính trị, đang giúp nước này thúc đẩy doanh số bán máy bay không người lái của mình. Ông cũng lưu ý rằng Thổ Nhĩ Kỳ cũng rất cởi mở trong việc chia sẻ một số công nghệ thông qua sản xuất liên doanh.

Trong khi đó, mọi con mắt đều đổ dồn về Ukraine.

Can Kasapoglu, Giám đốc Chương trình Nghiên cứu An ninh và Quốc phòng tại Trung tâm Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách Đối ngoại (EDAM) – một viện nghiên cứu chính sách hàng đầu của Thổ Nhĩ Kỳ, nói rằng các đoạn video cho thấy lính Ukraine đang sử dụng máy bay không người lái chủ yếu để tấn công các đường tiếp tế của Nga, nhằm làm gián đoạn chiến dịch của họ.

Kasapoglu lưu ý rằng với kho máy bay không người lái hiện tại của Ukraine, được báo cáo là gồm khoảng 20 chiếc, một mình chúng không thể ngăn chặn các sư đoàn hoặc lữ đoàn thiết giáp lớn.

Có 2 động cơ tổng cộng 1.500 mã lực, mẫu Akinci B là mẫu máy bay không người lái chiến đấu có vũ trang mạnh nhất trong lớp của mình, theo lời Giám đốc Công nghệ Selcuk Bayraktar của hãng Baykar.

“Nếu Ukraine vận hành một số lượng lớn mẫu Akinci, được trang bị vũ khí nặng hơn, thế trận có thể sẽ đi theo hướng khác,” Kasapoglu nói, đề cập đến các máy bay không người lái nâng cấp thế hệ tiếp theo của Baykar. Với sải cánh 20 mét, Akinci có thể bay cao tới 12,2km và mang theo tổng trọng tải 1,5 tấn – gồm vũ khí, máy ảnh, cảm biến – gấp 10 lần so với mẫu TB-2.

Bayraktar nói với Nikkei rằng Akinci đang đưa khả năng của Baykar lên ngang hàng với lớp máy bay không người lái MQ-9 Reaper của Mỹ. Thậm chí chúng còn tốt hơn thế, ông tuyên bố, đề cập đến việc dòng máy bay không người lái mới của mình đã được trang bị trí thông minh nhân tạo vượt trội.

TB-2 có thời gian hoạt động tối đa là 27 giờ, và có thể bay ở độ cao 7,62km, mang theo bom dẫn đường laser được sản xuất trong nước. Baykar cho biết công ty đã xuất khẩu máy bay không người lái, có vũ trang và không vũ trang, với tổng trị giá 664 triệu USD vào năm ngoái.

Một đối thủ phương Tây của Baykar nói với AFP rằng TB-2 có thể được so sánh với súng trường AK-47. “Thổ Nhĩ Kỳ đã tái phát minh khẩu Kalashnikov của thế kỷ 21,” đối thủ này nói, nhắc tới khẩu súng trường nổi tiếng của Liên Xô vốn trở thành vũ khí chủ lực được lựa chọn trong nhiều cuộc xung đột trên thế giới.

Một nguồn tin từ Baykar nói với Nikkei Asia rằng TB-2 đã tích lũy được 430.000 giờ bay. Đặc biệt là sau cuộc chiến Azerbaijan-Armenia vào năm 2020, khi quân đội Azerbaijan sử dụng các cuộc tấn công chính xác hầu như hàng ngày trong suốt cuộc chiến kéo dài 44 ngày, nhiều quốc gia châu Á đã bắt đầu thể hiện sự quan tâm đến mẫu máy bay không người lái này.

https://nghiencuuquocte.org/2022/03/13

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Hoa Lục - Đài Loan Liên Minh Khống Chế Biển Đông



Lời phi lộ:

Bài này một phần đã được phổ biến dưới tiêu đề “Yếu Tố Đài Loan Trong Tranh Chấp Biển Đông” nay có thêm những yếu tố mới làm tình hình Biển Đông ngày càng thêm nguy hiểm cho nên tôi thấy cần bổ túc và nói rõ thêm. (Đào Văn Bình )

Trước đây cuộc tranh chấp Biển Đông vốn đã phức tạp, nay bỗng trở nên phức tạp, nguy hiểm hơn với tham vọng của Đài Loan. Năm 1956 (có tài liệu nói 1971) khi hải quân của Miền Nam còn yếu, chưa chú ý nhiều đến biển-đảo và phó thác an ninh Biển Đông cho Mỹ, bè lũ Tưởng (Tưởng Giới Thạch (1956) & Tưởng Kinh Quốc (1972) tiến chiếm Đảo Ba Bình (Tàu gọi Thái Bình) hòn đảo lớn nhất trong Quần Đảo Trường Sa của Việt Nam. Nói về mặt lịch sử và pháp lý, ngay Trung Hoa còn không có chủ quyền ở Hoàng Sa và Trường Sa huống chi một hòn đảo nhỏ của Trung Hoa (Đài Loan) làm sao có thể đòi hỏi chủ quyền ở đây? Còn về mặt địa lý, Trường Sa cách Đài Loan 960 hải lý, trong khi chỉ cách Khánh Hòa/Nha Trang 250 hải lý cho thấy không thể nào có chuyện Trường Sa là của Tàu - Đài Loan hay Hoa Lục.

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

TRUNG QUỐC ĐANG ĐƯA CHÂU Á ĐI VỀ ĐÂU?


07/01/2013

http://www.eastasiaforum.org/2013/01/05/where-is-china-taking-asia/

Bảo Anh chuyển ngữ, CTV Phía Trước
Mahani Zainal Abidin, East Asia Forum

Gần đây Trung Quốc đã tỏ ra quyết đoán hơn đối với các tranh chấp tại Biển Đông và tiếp tục phô trương lực lượng quân sự của họ. Việc này dẫn tới tình trạng tiến thoái lưỡng nan mà các nước trong khu vực phải đối mặt: làm thế nào để các nước ở châu Á có thể mở rộng và thắt chặt thêm các liên kết kinh tế và phụ thuộc lẫn nhau khi căng thẳng chính trị đang tiếp tục gia tăng?
Trung Quốc là một nước rất quan trọng khi nói đến tăng trưởng kinh tế, sản xuất và những hoạt động thương mại đối với khu vực [châu Á] cũng như nhiều nước khác. Mạng lưới sản xuất trong khu vực và chuỗi cung ứng đã gắn bó Trung Quốc với các nước khác với nhau đến mức bất cứ điều gì xảy ra tại một trong những nước này sẽ sớm đưa đến hiệu ứng dây chuyền ảnh hưởng đến một nước khác. Vì vậy, hành động gây căng thẳng chính trị và quân sự gần đây của Trung Quốc cần phải được xem xét một cách nghiêm trọng.
Lập trường cứng rắn của Trung Quốc vào đầu năm nay tại vùng biển có tranh chấp được coi là một nỗ lực nhằm đánh lạc hướng sự chú ý từ các vấn đề nội bộ như tham nhũng dai dẳng và tình trạng khoảng cách giàu nghèo [tính theo thu nhập đầu người] ngày càng trầm trọng. Chủ nghĩa dân tộc hiện đang gia tăng, đặc biệt trong giới trẻ Trung Quốc, cũng là một yếu tố ảnh hưởng đến các hành động trong giới lãnh đạo Trung Quốc. Điều này cũng không có gì đáng ngạc nhiên khi Chủ tịch Hồ Cẩm Đào phát biểu tại Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ 18, kêu gọi ‘kiên quyết bảo vệ quyền hàng hải và lợi ích của Trung Quốc, và xây dựng Trung Quốc thành một cường quốc hàng hải’.
Việc chuyển đổi lãnh đạo một cách êm thắm đã không giảm tính quyết đoán của Trung Quốc đối với lợi ích chiến lược của họ tại Biển Đông. Lãnh đạo mới của nước này thông báo rằng kể từ ngày 1 tháng Một năm 2013, lực lượng cảnh sát ở tỉnh Hải Nam sẽ tiến hành kiếm soát và bắt giam các tàu thuyền đi vào vùng [Biển Đông] mà Trung Quốc cho là thuộc chủ quyền lãnh hải của họ. Trung Quốc cũng cho biết sẽ gửi thêm các tàu khảo sát biển tuần tra đến khu vực Biển Đông.

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012

BÀN VỀ CƠN SỐT KHỔNG TỬ HIỆN NAY.


Lưu Hiểu Ba
November 27, 2012

Hôm qua chó nhà tang, hôm nay chó gác cửa: Bàn về cơn sốt Khổng Tử hiện nay

Lời giới thiệu của người dịch

1. “Chó nhà tang” và “chó gác cửa” ở đây chỉ Khổng Tử. Đề tài này có thể hơi nhạy cảm với ít nhiều trí thức Việt Nam, vì nó đưa ra một cái nhìn hơi lạ về một người quen, và có lẽ cũng vì trong Văn Miếu Quốc Tử Giám hiện nay vẫn có bệ thờ Khổng Tử.Thoạt đọc, bài này có vẻ như muốn ‘hạ bệ’ Khổng Tử, nhưng đọc kỹ, người đọc sẽ thấy Lưu Hiểu Ba muốn tìm lại sự thật cho Khổng Tử, và thấy Khổng Tử cũng như nhiều trí thức xưa nay lúc thì bị ruồng rẫy, khi thì được ‘phong thánh’, được gán cho nhiều điều mình không có, và trở thành bao tay nhung che cho bàn tay sắt.

2. Tên của Khổng Tử và Lưu Hiểu Ba trong vài năm qua nhiều lần được nhắc chung. Lưu Hiểu Ba viết bài này về Khổng Tử ngày 18/8/2007. Năm 2010, nhà cầm quyền Trung Quốc vội vã thành lập Giải Khổng Tử để đối trọng với Giải Nobel Hòa Bình vừa được trao cho Lưu Hiểu Ba, vì nỗ lực đấu tranh cho nhân quyền của ông. Cũng nên nhắc lại là vào Lễ Noel 25/12/2009, Lưu Hiểu Ba bị Bắc Kinh kết án 11 năm tù vì tội tuyên truyền chống nhà nước, còn Giải Khổng Tử năm 2011 thì được trao cho Vladimir Putin, lãnh tụ Nga có khuynh hướng độc tài.*

3. Cơn sốt Khổng Tử mà Lưu nói tới vẫn kéo dài đến nay. Viện Khổng Tử (gần như Viện Goethe, Hội Đồng Anh…) công cụ của quyền lực mềm trong tay nhà cầm quyền Trung Quốc, mở cơ sở đầu tiên năm 2004, đến nay đã có hơn 320 Học viện được thành lập trên thế giới, trong đó 1/5 là ở Mỹ.**

4. Đọc bài này, rất có thể người đọc sẽ nêu câu hỏi: Liệu có điểm gì giống nhau giữa Viện Khổng Tử và Viện Trần Nhân Tông, Giải Khổng Tử và Giải Trần Nhân Tông được nhắc tới gần đây với ít nhiều nghi ngại hay không.

5. Bản dịch này dựa trên bản tiếng Anh, có tham khảo bản tiếng Trung. Bản tiếng Anh có tựa “Yesterday’s Stray Dog Becomes Today’s Guard Dog” (Chó hoang hôm qua nay thành chó giữ nhà) do Thomas E. Moran dịch, in trong cuốn No Enemies, No Hatred (Không thù, không ghét) tuyển tập luận văn và thơ Lưu Hiểu Ba, do Perry Link, Tienchi Martin-Liao và Lưu Hà biên tập, xuất bản năm 2012 tại Anh Quốc. Bản tiếng Trung có tựa “昨日丧家狗 今日看门狗 – 透视当下中国的“孔子热”(Tạc nhật táng gia cẩu, kim nhật khán môn cẩu, thấu thị đương hạ Trung Quốc đích “Khổng Tử nhiệt”), xuất bản lần đầu trên vào ngày 2/9/2007 trên boxun.com. P.T.

Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012

TRUNG QUỐC TÌM KIẾM SỰ CHIA RẼ TRONG KHỐI ASEAN


26/11/2012

Hồng Phúc chuyển ngữ, CTV Phía Trước

James Hookway, WSJ

BANGKOK –Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo đã mang nhiều tiềm năng chi tiêu liên quan đến cơ sở hạ tầng đến Thái Lan, chỉ một ngày sau khi Hội nghị Thượng đỉnh khu vực tại Campuchia kết thúc trong gay gắt về việc 10 thành viên Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) nên làm thế nào để tiếp cận với các tranh chấp lãnh thổ với Bắc Kinh.
Chuyến thăm của ông Ôn Gia Bảo hôm thứ Tư tuần trước tiếp tục tập trung mục tiêu xây dựng quan hệ mạnh mẽ quan hệ song phương với từng quốc gia ASEAN, chiến lược mà một số nhà phân tích cho rằng nhằm ngăn chặn các nước trong khu nêu lên cùng một tiếng nói về những căng thẳng ở vùng biển giàu tài nguyên này. Không đi sâu vào các chi tiết cụ thể hoặc đề cập đến vụ tranh chấp, ông Ôn Gia Bảo nói với các phóng viên tại Bangkok rằng “tình hình trong khu vực đã trở nên phức tạp hơn, Trung Quốc sẵn sàng hợp tác với Thái Lan trong việc phát triển và thắt chặt hợp tác ở cấp độ khu vực”.
Trong một số những thứ khác, Thủ tướng Thái Lan Yingluck Shinawatra cho biết bà đã yêu cầu Trung Quốc đầu tư thêm 50 USD tỷ vào cảng công nghiệp biển sâu mà Thái Lan đã giúp phát triển với chính phủ Miến Điện ở Dawei, phía nam Miến Điện, cũng như phòng chống lũ lụt và các dự án đường sắt. Bà Yingluck cũng cho biết Trung Quốc đã ký thỏa thuận dự kiến mua một số lượng gạo dự trữ lớn nhất ở Thái Lan, nhằm hỗ trợ hàng tỷ đô cho nền kinh tế nông thôn của Thái Lan.

Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2012

Myanmar trong 'xoay trục' Mỹ


Tác giả: Nguyễn Huy theo asiatimes

Nhấn mạnh và thực thi cái gọi là chiến lược "xoay trục" từ Trung Đông sang khu vực châu Á - Thái Bình Dương, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã bắt đầu chuyến công du bốn ngày tới Đông Nam Á. Ông trở thành tổng thống Mỹ đầu tiên tới Myanmar.
Chuyến đi của Obama còn đánh dấu bởi sự kiện tham dự Hội nghị thượng đỉnh Đông Á (EAS) tại Campuchia, nơi ông dự kiến sẽ gặp gỡ Thủ tướng sắp mãn nhiệm của Trung Quốc Ôn Gia Bảo. Cuộc gặp diễn ra giữa lúc vị tổng thống Mỹ có những thương thảo gay cấn với đảng Cộng hòa về vấn đề tài chính, và nguy cơ bạo lực tồi tệ nhất trong bốn năm qua giữa Israel và chính phủ Hamas ở dải Gaza có khả năng leo thang thành cuộc xung đột lớn hơn.
Việc Obama rời Washington trong một thời điểm quan trọng như vậy chứng tỏ tầm quan trọng ngày càng lớn mà chính phủ ông đặt vào chiến lược "xoay trục". Nhà Trắng thích gọi chiến lược ấy là "tái cân bằng" hướng về châu Á. Sự quan trọng của châu Á còn được khẳng định thêm lần nữa với thực tế đây là chuyến công du nước ngoài đầu tiên của tổng thống Mỹ kể từ khi ông được tái đắc cử ngày 6/11.
"Quyết định đi tới châu Á của Obama ngay sau khi đắc cử nói lên tầm quan trọng mà ông đặt ở khu vực này cũng như vị trí trung tâm của nó với rất nhiều lợi ích an ninh quốc gia và những ưu tiên của chúng tôi", Tom Donilon, cố vấn an ninh quốc gia của Obama trong một bài phát biểu về chính sách cho biết.
"Cách tiếp cận của chúng tôi có căn cứ từ một định hướng đơn giản", ông Donilon nói với khán giả tại Trung tâm nghiên cứu An ninh và Quốc tế (CSIS). "Mỹ là một cường quốc Thái Bình Dương, có lợi ích gắn bó chặt chẽ với trật tự kinh tế, an ninh và chính trị châu Á. Thành công của Mỹ trong thế kỷ 21 gắn liền với thành công của châu Á".

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

HOA KỲ: “ĐỒNG MINH LÀ NỀN TẢNG TRONG NỖ LỰC TÁI CÂN BẰNG TẠI CHÂU Á”


http://online.wsj.com/article/SB10001424127887323353204578126592329167294.html?mod=googlenews_wsj

Đặng Khương chuyển ngữ, Laura Meckler, WSJ
Bangkok, Thái Lan – Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đã hạ cánh xuống thủ đô Thái Lan, một đồng minh lâu năm của Hoa Kỳ, trong một chuyến đi cấp tốc đến châu Á. Chuyến đi này sẽ bao gồm cuộc gặp gỡ cấp cao với lãnh đạo Miến Điện và sẽ là chuyến thăm đầu tiên của một tổng thống Hoa Kỳ đến nước này.
Chuyến đi của ông sẽ kết thúc ở Campuchia, nơi tổ chức Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á, một diễn đàn mà Hoa Kỳ sử dụng để đẩy mạnh sự ảnh hưởng của họ trong khu vực.
Tổng thống Obama sẽ có mặt ở khu vực châu Á chỉ vỏn vẹn ba ngày, tranh thủ thời gian giữa các cuộc đàm phán Quốc hội về ngân sách vào hôm thứ Sáu và ngày nghỉ truyền thống trước Lễ Tạ Ơn vào ngày thứ Tư tới đây.
Tuy nhiên, Nhà Trắng cho biết rằng chuyến đi này rất quan trọng đối với nỗ lực của ông Obama nhằm tách khỏi sự chú ý từ Trung Đông sang trục châu Á, nơi mà tổng thống đang cố gắng tăng cường ảnh hưởng của lực lượng quân sự Hoa Kỳ, cũng như ảnh hưởng kinh tế và chính trị – một phần nhằm đối trọng lại với sự ảnh hưởng của Trung Quốc.
Nhưng ngay cả khi ông công du đến châu Á thì mặt khác ông phải đối mặt với cuộc khủng hoảng ở Trung Đông, giữa lúc bạo lực vẫn tiếp tục diễn ra giữa Israel và Hamas.

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2012

TRÊN VÁN CỜ NƯỚC LỚN: TỪ GENEVE ĐẾN PARIS


Tác giả: Huỳnh Phan - Phương Loan

Bài đã được xuất bản.: 31/10/2012 00:00 GMT+7

Không thể loại bỏ lợi ích riêng của Trung Quốc trong việc thuyết phục Việt Nam chịu ký hòa ước Gieneva, nhưng tôi không tin rằng Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp chịu ký, hay ít nhất không nhượng bộ về giới tuyến, chỉ vì sức ép, hay sự thuyết phục của Chu Ân Lai, TS Pierre Journoud nói.
LTS: Gần 40 năm đã trôi qua kể từ khi Hội nghị Paris về Việt Nam kết thúc. Từ Geneva đến Paris, và ngay cả trước đó và giai đoạn hiện nay, Việt Nam thường xuyên bị đặt ở tình thế đứng giữa các nước lớn, trên bàn cờ chiến lược. Tuần Việt Nam trò chuyện với TS Pierre Journoud, Viện Nghiên cứu Chiến lược, Học viện Quốc phòng Pháp, với kì vọng lí giải cho vị thế đặc biệt này của Việt Nam, và tìm gợi ý chính sách cho giai đoạn hiện tại.
TS Pierre Journoud nói: Việt Nam dường như luôn bị kẹt vào thế một con cờ trong bàn cờ của các nước lớn. Đầu tiên là giữa Pháp và Trung Hoa (thời Nguyễn), rồi đến hai phái Cộng sản và Quốc dân Đảng ở Trung Quốc (1945-1946), rồi Pháp - Mỹ một bên và Liên Xô - Trung Quốc một bên tại hội nghị Geneva (1954), rồi Liên Xô và Trung Quốc từ những năm '60 kéo dài đến hết cuộc chiến ở Campuchia. Bây giờ dường như lại kẹt giữa Mỹ và Trung Quốc trong câu chuyện liên quan đến tranh chấp Biển Đông...
Trung Quốc không muốn láng giềng mạnh
Xin phép ông trở lại thời điểm đàm phán Geneva. Lập trường của phía Chính phủ Hồ Chí Minh ban đầu là giới tuyến tạm thời sẽ là vĩ tuyến 14, thế nhưng cuối cùng họ phải chấp nhận vĩ tuyến 17. Có thông tin nói rằng đây là chủ ý của Liên Xô, trong một sự đổi chác nào đó với phía Pháp.
Tôi nghĩ rằng người đóng vai trò quan trọng trong việc thuyết phục Chính phủ Hồ Chí Minh nhượng bộ là Trung Quốc, chứ không phải Liên Xô.
Tôi thì lại nghe rằng người đưa ra ý tưởng là Liên Xô, còn Trung Quốc chỉ là người thực hiện thôi.
Khi bắt đầu cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất, và nhất là khi những người cộng sản giành thắng lợi ở Trung Quốc vào năm 1949, Stalin đã trao vai trò ở Đông Nam Á choTrung Quốc. Bởi ông ta không muốn can dự vào Đông Nam Á.
Lý do?

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

INTERNET: BÀI TOÁN NAN GIẢI CỦA ĐÔNG NAM Á

The Diplomat

http://thediplomat.com/2012/09/25/asean-gets-tough-with-internet-crackdown/?all=true

Tác giả: Mong Palatino

Người dịch: Đan Thanh
25-9-2012


Camera giám sát ở các quán café Internet, các webmaster phải tuân theo quy định giải trình rất gắt gao, và bóng ma tự kiểm duyệt ám ảnh, tất cả đã đặt ra rất nhiều câu hỏi về tương lai của tự do Internet.
Sự phát triển của công nghệ thông tin và truyền thông đã không chỉ tạo ra một cuộc cách mạng trong cách thức con người tương tác với nhau, mà còn buộc nhiều chính quyền phải vận hành trong một khung cảnh chính trị có rất nhiều thay đổi lớn.
Trong một số trường hợp, chính quyền có thể góp phần giải phóng toàn bộ tiềm năng của một không gian Internet tự do và cởi mở; chẳng hạn, bằng việc bảo đảm rằng ai cũng có thể vào được Internet. Mặt khác, chính quyền lại cũng có thể tìm cách để ngăn chặn đường vào đó.
Khả năng thứ hai có lẽ đang xảy ra ở Đông Nam Á, nơi mà, núp dưới cái vỏ truy quét tội phạm mạng, các chính quyền ban hành vô số luật phá hoại tự do Internet và tự do dân sự của người dân.

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

MYANMAR: TRƯỞNG BAN KIỂM DUYỆT ĐẬY NẮP BÚT

The New York Times

Tác giả: Thomas Fuller

Người dịch: Đỗ Uyên

21-9-2011




Văn phòng của ông ta một thời là trung tâm thẩm vấn, do các nhân viên cảnh sát quân sự đáng sợ của Nhật Bản điều hành, suốt Thế chiến II. Và đó là lý do vì sao quý ông Tint Swe mang biệt danh: kẻ tra tấn chữ nghĩa.
“Chúng tôi không bắt, không tra tấn ai cả, nhưng chúng tôi phải tra tấn những gì họ viết” – ông Tint Swe nói, bộ mặt nghiêm nghị nhường chỗ cho một nụ cười mơ hồ.
Ông Tint Swe là tổng kiểm duyệt gia cuối cùng của Myanmar, là viên trọng tài hùng mạnh phán xét những gì công chúng được phép đọc – và phán xét xem cái gì sẽ bị xóa khỏi chính sử.
Suốt gần 5 thập kỷ, các chính quyền quân sự ở Myanmar kiểm tra từng cuốn sách, từng cái tựa đề, từng bức ảnh và tranh minh họa, từng bài thơ, trước khi chúng được in ra. Đó là một công việc quan trọng sống còn đối với quân đội – lực lượng tìm cách kiểm soát gần như toàn bộ mọi mặt của đời sống dân sự.

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

MÓNG VUỐT TRUNG-QUỐC


TS. Nguyễn Hưng Quốc

September 6, 2012


Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Rodham Clinton
Thông báo của Bộ Ngoại giao Mỹ vào cuối tháng 8 vừa qua cho biết, ngày 30/8, Ngoại trưởng Hillary Clinton bắt đầu chuyến công du đến sáu nơi: quần đảo Cook, Indonesia, Trung Quốc, Timor-Leste (còn gọi là East Timor hay Đông Timor), Brunei (ở Việt Nam gọi là Bru-nây) và Nga.
Đọc bản thông báo ấy, một số nhà bình luận chính trị không khỏi ngạc nhiên: Ủa, sao lại ghé thăm quần đảo Cook? Tất cả những nơi khác thì không sao. Người ta có thể hiểu được. Nhưng còn quần đảo Cook? Nó ở đâu nhỉ? Mà đến đó để làm gì nhỉ? Chi tiết phía dưới bản thông báo cho biết thêm: Bà đến dự cuộc hội nghị lần thứ 43 của Diễn Đàn Nam Thái Bình Dương (South Pacific Forum). Đến đây, lại thêm một ngạc nhiên nữa: Ủa, nhưng Diễn Đàn Nam Thái Dương là gì vậy cà?

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

CẢM NGHĨ VỀ VÀI PHÁT TRIỄN KINH TẾ NGÀY NAY Ở HAI NƯỚC "MẠNH' Á CHÂU

GS Tôn Thất Trình

26.08.2012

1- Lạm bàn tổng quát về phát triễn nông nghiệp ở Nhật:

Nhật Bổn muốn Thương Mãi Tự Do, nhưng nông dân Nhật lại không muốn và một thiểu số nông thôn chiếm ảnh hưởng quá cỡ. Vấn đề là ai cũng muốn mua rẻ tiền cả .
Các chánh phủ Hoa Kỳ và Nhật Bổn muốn thương mãi tự do. Hảng Mitsubishi ủng hộ nó. Hảng Toyota Motor nói là hảng không cạnh tranh nổi, nếu không có nó. Tuy nhiên, Nhật Bổn có gia nhập được cố gắng to lớn nhất thiết lập một hiệp ước thương mãi tự do không, lại phụ thuộc vào các nông dân tỉ như Tadashi Hirose. Hirose lỗ lã, mất tiền nhiều khai thác 14 ha – mẩu tây ( 35 mẩu Anh – acres ) trồng lúa gạo ở Tây Nam đảo Hokkaido, buộc ông ta phải làm một công việc thứ hai tại một hảng xây cất. Dù vậy, ông nói rằng, nếu Nhật gia nhập hiệp ước thương mãi “ Chung sức Xuyên Thái Bình Dương – TransPacific Partnership” hay viết tắt là TPP, thành quả cạnh tranh từ ngọai quốc, sẽ phá hủy đời sống gia đình ông và tàn phá kinh tế Hokkaido là vùng hiện nay trồng nhiều lúa gạo nhất Nhật Bổn.
Các quốc gia bờ rìa Thái Bình Dương gồm Hoa Kỳ, Canada – Gia nã Đại, Singapore và Mễ Tây Cơ -Mexico đã đàm phán nhiều năm, hầu ký kết một hiệp ước thương mãi trên cơ bản giảm nhiều thuế quan và các rào cảng thương mãi khác suốt khắp vùng. Nhật Bổn đã tuyên bố ham muốn gia nhập thương thảo, nhưng vẫn chưa làm. Một lý do là chống đối ác liệt của nhóm hành lang nghị viện nông trang. Đã lợi lộc nhiều từ thuế quan cho mổi kí- kg gạo nhập khẩu nay là 341 yên ( hay $4.35 ). Theo dự tính thỏa hiệp TTP, quan thuế này sẽ phải biến mất. Các nông trang Nhật, thường kích thước chỉ bằng một acre ( mẩu Anh ) hay 2 mẩu Anh, như thế sẽ bị nhận chìm lĩm, vì các doanh vụ nông nghiệp siêu hửu hiệu và cỡ lớn của Hoa Kỳ, Tân Tây Lan – New Zealand, Úc và Canada.